Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 897: Chương 897: Kẻ giết người

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Dưới sự thiêu đốt của hỏa diễm phù lực, ba thi thể không đầu cuối cùng cũng hóa thành than đen sụp đổ, đầu cũng bị đốt thành vụn than.

Chỉ là trong quá trình bốc cháy không có thứ gì kỳ quái từ trong cơ thể thi thể lao ra.

Điều này lại khiến các võ giả đang chuẩn bị sẵn sàng ngẩn ra.

Có điều vẫn không ai dám tới gần thi thể.

- Sai người đi kiểm tra một chút.

Phong quản sự lại trầm giọng nói.

Bàng đội trưởng sai ba võ giả, bảo bọn họ đi kiểm tra.

Trong lòng ba võ giả rất không tình nguyện, nhưng bọn họ là võ giả của thương đội, Bàng đội trưởng đã tự mình mở miệng, bọn họ chỉ có thể dán các loại phù lục phòng hộ lên người, sau đó mới rụt rè tới gần.

Sau khi tới gần, bọn họ đầu tiên là cẩn thận nhìn thi thể đã cháy đen, sau đó mới rút ra đao kiếm, bắt đầu bổ tới thi thể.

Bọn họ chém phát đầu tiên vẫn kinh hồn táng đảm, nhưng khi thi thể cháy đen bị bọn họ chém thành hai đoạn, không có quái quyệt từ trong thi thể lao ra, bọn họ cũng yên tâm hơn không ít.

Đẩy nhanh tốc độ, bổ xuống, chém cho thi thể nát bét, ngay cả đầu lăn ở bên cạnh cũng không buông tha.

Nhìn thì chút tàn nhẫn, nhưng võ giả không lên tiếng ngăn cản, để bảo đảm an toàn của mình, làm như vậy với thi thể thì có là gì?

Nói chung người đều chết rồi, thi thể cũng không thể mang đi.

Ở hoang dã, chuyện tàn khốc tới mấy đều có khả năng phát sinh.

Chỉ là băm thi thể thành như vậy, vẫn không phát hiện ra gì.

Ba võ giả phụ trách kiểm tra quay về, ba người bọn họ lắc đầu với Bàng đội trưởng, tỏ vẻ không phát hiện ra gì.

Quái quyệt không trốn ở trong thi thể của ba người dẫn đường.

Doanh địa rất im lặng, chỉ còn lại tiếng củi lửa trại bốc cháy.

Hỏa quang chiếu lên mặt tất cả mọi người, bọn họ cẩn thận dùng mắt nhìn tới nhìn lui, cảnh giác nguy hiểm tùy thời sẽ đến.

Bọn họ đang nghĩ, quái quyệt rốt cuộc đang trốn ở đâu?

- Tách ra tìm, nó không dám hiện thân, chứng tỏ nó không đủ mạnh, bất kể là như thế nào cũng phải tìm ra nó.

Phong quản sự lạnh lùng nói.

Quái quyệt quỷ bí mà không mạnh cũng tồn tại không ít, quái quyệt trốn trong chỗ tối này quả thật rất có thể giống như Phong quản sự nói, nếu không đã sớm hiện thân rồi.

Các võ giả chia làm hai người một tổ, bắt đầu tìm kiếm trong doanh địa.

Chu Phàm và Lỗ Thần phân một tổ, vào lúc thế này, cũng không ai đề phòng Chu Phàm nữa.

- Chu huynh, ngươi nói nó rốt cuộc trốn ở đâu? Lại là dạng quái quyệt gì?

Lỗ Thần vừa theo Chu Phàm tìm kiếm vừa run giọng hỏi.

- Không biết.

Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh lắc đầu,

- Cẩn thận một chút, nói không chừng là quái quyệt có thể ẩn thân.

Lúc trước hắn đã từng thấy quái quyệt như vậy, nhưng cho dù là quái quyệt biết ẩn thân, cũng không thể ngay cả một chút thanh âm cũng không phát ra.

Ngũ cảm của võ giả rất nhạy bén, doanh địa còn có nhiều võ giả như vậy, muốn ẩn thân lẻn vào mà không bị phát hiện, không phải là một chuyện dễ dàng.

Lão Huynh đang cúi đầu dùng mũi ngửi tới ngửi lui, nhưng nó hiển nhiên cũng không phát hiện bóng dáng của quái quyệt.

Sau khi tìm tới tới lui lui ba lượt, vẫn không thu hoạch được gì.

Người của thương đội đều trầm mặc.

Loại cảm giác không biết kẻ địch ở đâu này rất khó chịu, giống như quyền đầu toàn lực đánh ra lại đánh vào trong không khí vậy.

Không tìm ra nguyên nhân chết của ba người dẫn đường, tối nay bọn họ cũng không dám ngủ yên.

Chu Phàm nhíu mày thầm nghĩ, hiện tại loại tình huống này chỉ có ba loại khả năng.

Loại thứ nhất chính là quái quyệt vẫn trốn trong doanh địa, chỉ có điều nó trốn rất bí ẩn, bí ẩn đến bọn họ sử dụng tất cả phương pháp đều không tìm được.

Loại thứ hai chính là quái quyệt sau khi giết chết người dẫn đường, đã rời khỏi doanh địa, chạy đến hoang dã, bọn họ đương nhiên không tìm thấy.

Về phần loại thứ ba…

- Không phải quái quyệt.

Bỗng nhiên có người mở miệng nói.

Chu Phàm ngẩng đầu lên, phát hiện lên tiếng là Phong quản sự.

Tất cả mọi người nhìn tới.

Phong quản sự hơi bình tĩnh lại, sau đó mới không nhanh không chậm nói:

- Chúng ta tìm kiếm lâu như vậy, vẫn không tìm được bóng dáng của quái quyệt, vậy chính là không phải quái quyệt.

- Nhưng ba người bọn họ là chết như thế nào? Ngươi muốn nói là một người nào đó trong chúng ta giết à?

Nghê Vĩnh Phi nhíu mày nói, trong mắt hắn đã mang theo vẻ cảnh giác.

Bởi vì sau khi ba người dẫn đường chết, thương đội chỉ có hắn, Lỗ Thần và Chu Phàm là ba người ngoài, hắn lo lắng thương đội sẽ đổ cái chết của người dẫn đường lên trên người bọn họ.

Đến lúc đó sẽ rất nguy.

- Không phải, nếu là người động thủ, bọn họ sẽ không chết quỷ dị như vậy.

Phong quản sự lắc đầu nói,

- Suy đoán của ta là, bọn họ là chết vì Môi Thạch.

- Ngươi nói Môi Thạch?

Sắc mặt Bàng đội trưởng khẽ biến.

- Chỉ có vận xui mới nói thông được, có thể khiến tử trạng của bọn họ quỷ dị như vậy, lặng lẽ như vậy.

Trên mặt Phong quản sự lộ ra một tia sợ hãi.

Trên mặt không ít người đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Chu Phàm hơi nhướng mày, hắn cũng có suy nghĩ không khác biệt nhiều.

- Vận xui có thể làm đến loại trình độ này?

Nghê Vĩnh Phi hoảng sợ nói, trong lòng hắn có chút không thể tin được, nhưng giải thích như vậy dường như lại có chút đạo lý.

- Nhưng vì sao là bọn họ?

Có võ giả không nhịn được mở miệng hỏi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...