Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 895: Chương 895: Qua đêm (2)
Chu Phàm nhíu mày, hắn nhìn về phía Phong quản sự.
- Chu huynh, ta không phải nhằm vào ngươi.
Phong quản sự vội vàng giải thích,
- Nhưng hi vọng ngươi có thể lượng giải, ta hi vọng ngươi bảo trì khoảng cách nhất định với thương đội.
Dẫu sao cầu gai đen quỷ dị như vậy, mà Chu Phàm lại nói nó đột nhiên rời đi, trong lòng Phong quản sự vẫn mang hoài nghi.
Bọn Bàng đội trưởng cũng gật đầu, đồng ý với cách nói của Phong quản sự.
- Được.
Chu Phàm cũng đồng ý.
Chu Phàm xoay người dẫn theo Lão Huynh đi trước, thương đội theo sát đằng sau, về tới nơi an toàn ban đầu.
Trên đất trống lại dựng lều trại thành lập doanh địa, Chu Phàm cũng không tới gần, mà là bảo trì cự ly thích hợp, để tránh dẫn tới hoài nghi.
Đương nhiên theo thời gian trôi qua, sự hoài nghi của thương đội đối với Chu Phàm cũng càng lúc càng nhỏ.
Theo bọn họ, cầu gai đen thật sự có thể đã rời đi rồi.
Hành vi của quái quyệt không phải trí quyệt rất nhiều lúc là rất khó giải thích một cách rõ ràng.
Bàng đội trưởng dẫn theo hai người đi tới, bắt đầu dựng lều trại cho Chu Phàm.
- Chu huynh, chuyện hôm nay thực sự rất xin lỗi.
Bàng đội trưởng áy náy nói,
- Ở dưới loại tình huống này, chúng ta chỉ có thể lựa chọn rời khỏi, vừa rồi cũng không thể không đối với ngươi như vậy.
Bàng đội trưởng là sợ trong Chu Phàm có khoảng cách, nếu đổi lại là bất kỳ một võ giả Hoán Huyết Đoạn nào khác, Bàng đội trưởng chưa chắc sẽ xin lỗi, nhưng thực lực của Chu Phàm quá mạnh, nếu cừu hận thương đội mà làm ra một số chuyện gì, đối với thương đội mà nói, sẽ là một phiền toái rất lớn.
- Ta lý giải.
Chu Phàm cười nói,
- Kỳ thật đổi lại là ta, cũng sẽ làm như vậy.
Chu Phàm là nói lời trong lòng, mọi người đều là người lạ, không ai có nghĩa vụ mạo hiểm đi cứu đối phương, đổi lại là Chu Phàm, Chu Phàm cũng sẽ không làm.
Chờ thêm ngày mai ra khỏi biển cây, sẽ ai đi đường nấy, hắn cũng sẽ không vì việc này mà gây sự với thương đội.
- Đa tạ Chu huynh đã thông cảm, chờ ra ngoài rồi, chúng ta nhất định sẽ bồi thường cho Chu huynh.
Bàng đội trưởng thấy lều trại đã dựng xong, dẫn theo người rời đi.
Sau khi Bàng đội trưởng rời khỏi, Lỗ Thần và Nghê Vĩnh Phi cũng đi tới.
- Hai người các ngươi không sợ ta bị cầu gai đen ký sinh hoặc phụ thân à?
Chu Phàm cười hỏi.
- Thương đội quá cẩn thận mà thôi.
Nghê Vĩnh Phi lắc đầu nói,
- Ta là tin Chu huynh, cầu gai đen làm sao có tính nhẫn nại mà đợi cho tới lúc này, dẫu sao nó muốn ký sinh lên trên người chúng ta, chúng ta cũng không cản được.
Lỗ Thần cũng ở bên cạnh hưởng ứng.
Hai người bọn họ tùy ý nói chuyện một lúc với Chu Phàm, Chu Phàm vẫn bảo hai người rời đi, để tránh lại khiến người của thương đội bất mãn.
Chờ tới buổi sáng hôm sau, loại trạng thái này của hắn sẽ được giải trừ.
Không bao lâu sau, trời triệt để tối.
Doanh địa đốt lên từng đống lửa trại, bên trong lửa trại được bỏ vào phù lục chống đỡ Âm Ảnh Quái Quyệt.
Hỏa quang chiếu rọi doanh địa, doanh địa bị Ma Mộc cao lớn xung quanh vây quanh, cành cây của Ma Mộc xen kẽ, nhìn giống như vô số quỷ thủ móc lại với nhau.
Chu Phàm và Lão Huynh ăn lương khô, vừa rồi người của thương đội hỏi hắn có cần lương khô không, hắn cự tuyệt, hắn là ăn lương khô mình mang đến.
Dẫu sao thương đội đã có lòng đề phòng với hắn, hắn cũng sẽ phải cảnh giác thương đội.
Lo lắng trong thương đội có người nào đó muốn hại hắn, hạ dược vật có thể đầu độc võ giả Hoán Huyết Đoạn trong lương khô, sau khi hạ độc hắn, giết chết mổ bụng ra kiểm tra cầu gai đen có ở trong bụng hắn hay không.
Nghĩ như vậy hơi tiêu cực một chút, nhưng nên cẩn thận thì vẫn phải cẩn thận!
Chỗ tối truyền đến tiếng vang quái dị.
Lửa trại doanh địa sáng ngời thỉnh thoảng sẽ vang lên tiếng lách tách củi lửa bốc cháy.
Không ai ồn ào, thỉnh thoảng mới vang lên tiếng nói nhỏ vụn vặt.
Một ngày trôi qua, liên tục gặp phải ba lần Môi Thạch, vận thế của bọn họ chuyển biến đột ngột, đầu tiên là liên tục bị hai quái quyệt cấp Bạch Sát tập kích, cuối cùng lại tới quái quyệt quỷ dị không biết tên, quái quyệt chỉ dẫn tới sự tử vong của hai võ giả, nhưng cũng mang tới cho người ta áp lực tâm lý cực lớn.
Thể xác và tinh thần của không ít người trong thương đội đều vô cùng mệt mỏi.
Đừng nói là doanh địa trong đêm đen không thể quá ầm ĩ, cho dù có thể, cũng không có bao nhiêu người có hứng thú nói chuyện.
Bọn họ vây quanh lửa trại, chỉ muốn sống qua được đoạn thời gian này, chờ Bàng đội trưởng và Phong quản sự mở miệng cho phép, bọn họ liền trở về lều trại ngủ.
Bàng đội trưởng và Phong quản sự đang thấp giọng thương lượng.
Nghê Vĩnh Phi và Lỗ Thần ngồi cạnh lửa trại, Nghê Vĩnh Phi thu hồi tầm mắt, lửa trại sáng ngời ánh lên mặt hắn thành màu lam nhạt, hắn có chút thấp thỏm nói:
- Qua lâu như vậy rồi, vẫn chưa gặp chuyện không may, ta nghĩ vận xui chắc trôi qua rồi, đêm nay có thể ngủ ngon.