Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 891: Chương 891: Khó giải quyết
- Bàng đội trưởng, hiện tại ta nên làm gì?
Võ giả đó thấy Bàng đội trưởng theo tới, hắn gấp giọng hô lớn.
Vừa rồi hắn đã thử, cho dù hắn trốn ở phía sau cây, trong lùm cây, cầu gai đen này vẫn có thể tìm được hắn.
Hiện tại chuyện hắn có thể làm là không ngừng chạy nhanh, nhưng cứ tiếp tục như vậy cũng không phải biện pháp.
- Ngươi thử tiếp tục dùng phù lục công kích nó đi.
Bàng đội trưởng trầm ngâm một chút lại nói, nói xong hắn từ trong phù đại của mình lấy ra mấy đạo phù lục, sau đó đột nhiên gia tốc, đi tới bên cạnh võ giả này, giao phù lục cho hắn, sau đó lại lui sang một bên.
Lần đầu tiên công kích không có hiệu quả, nhưng có thể là uy lực của đạo phù lục đó không đủ mạnh, cũng không có nghĩa là công kích nhất định vô dụng.
Bàng đội trưởng bảo võ giả đó công kích, chứ không phải tự mình công kích, đây là hắn lấy cẩn thận làm đầu, sợ một khi mình công kích cầu gai đen quái dị này, sẽ bị cầu gai đen dây dưa.
Võ giả đó sầm mặt, hắn biết mình không có lựa chọn nào khác, dính phù lục lên trên thiết châu, sau đó bắn ra.
Các loại phù lục đặc thù hỏa diễm, băng sương, phong nhận, lôi điện đập lên trên cầu gai đen, những phù lục này không chỉ là phù lục công kích, còn có phù lục giam cầm phong ấn cầu gai đen.
Chỉ là nhiều phù lục như vậy đều không mang tới bất kỳ tác dụng gì.
Cầu gai đen giống như một mũi tên nhọn bắn về phía võ giả đó, tốc độ như vậy đã có thể so với tốc độ cấp ảo ảnh rồi.
Bọn Chu Phàm lập tức có phản ứng, tốc độ của cầu gai đen sau khi gặp công kích sẽ biến thành càng lúc càng nhanh.
Chỉ là ý thức được thì đã quá muộn, cự ly giữa võ giả đó và cầu gai đen bị kéo lại gần.
Hắn vốn là Tốc Độ Đoạn sau khi chạy nhanh một đoạn thời gian, nguyên khí trong cơ thể tiêu hao kịch liệt, khiến tốc độ của hắn chậm lại.
Không duy trì bao lâu, cầu gai đen đã đập lên lưng võ giả đó.
Cầu gai đen quỷ dị giống như một vũng nước, rất nhanh đã dung nhập vào trong cơ thể hắn.
Võ giả không thể không dừng chân, sắc mặt tái nhợt từ trong phù đại của mình lấy ra mấy tấm phù lục đuổi tà, dán lên trên người mình.
Năm người Chu Phàm cũng dừng chân, nhíu mày nhìn một màn này.
Phù lục không có tác dụng, bụng võ giả bắt đầu cấp tốc phóng to, so với người trước đó thì nhanh hơn không ít, lập tức bành trướng đến quy mô nhất định, hắn oa một tiếng, trong miệng không ngừng phun ra từng ngụm đen, cả người không chống đỡ được mà quỳ gối xuống đất.
- Cứu ta.
Vẻ mặt võ giả này vặn vẹo nhìn năm người Chu Phàm.
Trong lòng năm người Chu Phàm bốc lên một trận hàn khí.
- Đi.
Bàng đội trưởng lạnh lùng nói, không chút do dự chạy về phía sau.
Bốn người Chu Phàm cũng dùng tốc độ tương tự đuổi theo.
Trong lòng bọn họ đều biết, võ giả này chắc chắn sẽ phải chết, mà một khi hắn chết, cầu gai đen quỷ dị đó sẽ lại phá bụng mà ra, đến lúc đó nói không chừng sẽ tiếp tục lựa chọn mục tiêu mới.
Cho nên bọn Chu Phàm mới lựa chọn lập tức trốn khỏi nơi này.
Vừa rồi trong phù lục mà Bàng đội trưởng đưa cho võ giả đó có một đạo phù lục Lam cấp thượng phẩm, nhưng đều không có hiệu quả, nói không chừng tất cả phù lục đều không có hiệu quả đối với cầu gai đen.
Loại quái quyệt không biết nhược điểm này mới là khó đối phó nhất.
Võ giả đó chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn Chu Phàm rời đi, hắn phát ra tiếng mắng chửi ác độc, chỉ là bọn Chu Phàm cũng không quay đầu lại, rất nhanh đã chạy về doanh địa.
Bọn Chu Phàm vừa về đến doanh địa, đều xông tới.
- Vô dụng thôi, người đó bị phụ thân rồi, không biết cầu gai đen còn có quay lại không.
Bàng đội trưởng lắc đầu, sắc mặt có chút trầm trọng.
- Vậy hiện tại nên làm gì?
Một người dẫn đường ngẩn người hỏi
Sắp tới lúc trời tối, bọn họ không thể rời khỏi nơi đây vào lúc này, tiếp tục tìm kiếm nơi qua đêm mới.
Bàng đội trưởng không trả lời, hắn nhìn về phương hướng vừa trở về, hiện tại chỉ có thể hi vọng cầu gai đen sẽ không đuổi tới đây.
Bọn Chu Phàm cũng chăm chú nhìn về phương hướng ban đầu.
Tất cả mọi người chỉ trầm mặc nhìn.
Chỉ chốc lát sau bọn họ lại thấy cầu gai đen từ trong cây rừng chậm rãi bay ra.
Trong mọi người có không ít người trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi, lo sợ bất an nhìn cầu gai đen bay tới, sợ cầu gai đen sẽ lựa chọn mình.
Chu Phàm nhìn cầu gai đen, hắn cảm thấy cầu gai đen dường như lớn hơn lúc trước một vòng nhỏ, đây không phải là ảo giác.
Rất nhanh mắt Chu Phàm co rút lại, bởi vì cầu gai đen là bay về phía hắn.
Tất cả mọi người đứng ở bên cạnh hắn lập tức bỏ chạy tứ tán.
Chu Phàm cũng chạy về một hướng khác, có điều tâm hắn trầm xuống, bởi vì cầu gai đen lại bay về phía hắn.
Sau khi hắn liên tiếp né tránh mấy lần, mới xác nhận mục tiêu của cầu gai đen trong không trung quả thật là hắn!