Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 890: Chương 890: Truy tung (2)
Chỉ thấy Nhậm Đậu hộc máu lợi hại hơn, máu đen không ngừng từ trong miệng phun ra, sắc mặt của hắn biến thành màu xanh đen, toàn thân run rẩy quỳ gối trên mặt cỏ.
Bụng hắn phình to hơn, khiến áo có bụng rách ra, lộ ra bụng xám trắng dày đặc gân máu.
Vẻ mặt Nhậm Đậu vặn vẹo, tròng mắt trợn ngược, hắn hét lên, dường như đang gặp phải thống khổ khó có thể tưởng tượng.
- Đều tránh ra.
Bàng đội trưởng ngẩn người, quát lớn.
Các võ giả vốn đang vây quanh Nhậm Đậu cấp tốc lui về phía sau hơn hai trượng, mới dừng bước.
Bọn Bàng đội trưởng và Chu Phàm đều chạy tới bên này.
Khi bọn họ chạy tới, Nhậm Đậu vẫn mang cái bụng to đùng, hai tay chống đất quỳ gối, hắn ngừng hét, đầu cúi xuống, nửa mặt lại bị che trong bóng râm.
Sắc mặt Bàng đội trưởng trở nên ngưng trọng, nhẹ giọng gọi:
- Nhậm Đậu, Nhậm Đậu?
Thấy không có đáp lại, Bàng đội trưởng làm thủ thế, các võ giả của thương đội rút ra binh khí, nếu Nhậm Đậu đã không khống chế được, bọn họ chuẩn bị tùy thời động thủ giết Nhậm Đậu!
Nhậm Đậu đột nhiên ngửa đầu nhìn trời, hắn há miệng, trong miệng có khói đen phun ra.
Ầm một tiếng, đầu hắn nổ tung, huyết thủy và bã thịt đen xì văng khắp nơi.
Bụng căng vỡ dọc ra, vô số huyết thủy đen xì bắn tung toé, một khối cầu màu đen to bằng nắm tay chui ra.
Khối cầu phủ kín gai nhọn màu đen, bồng bềnh trên cỏ.
Thi thể không đầu mới ngã xuống đất.
- Đó là cái gì vậy?
Trong võ giả có người nhìn cầu gai đen bồng bềnh kinh nghi bất định nói.
Trước khi chưa có được mệnh lệnh của Bàng đội trưởng, không ai xuất thủ công kích cầu gai đen, bởi vì không ai biết công kích một thứ không biết sẽ phát sinh chuyện gì.
Vạn nhất phát sinh phát nổ kinh người, vậy toàn bộ người của doanh địa đều sẽ bị cuốn vào.
Cầu gai đen lẳng lặng bồng bềnh, tỏa ra quang mang đen xì.
Thanh âm của Bàng đội trưởng hấp tấp nói:
- Các ngươi ai nhận ra được đây là gì không?
Trên mặt tất cả mọi người đều lộ ra vẻ nghi hoặc, mấy chục người ở đây không ngờ không ai nhận ra lai lịch của cầu gai đen.
Vậy cũng chỉ có hai loại khả năng, một loại là quái quyệt ít ỏi hiếm thấy đến tất cả người ở đây đều không nhận ra, khả năng thứ hai thì đây là quái quyệt kiểu mới.
Ngay khi mọi người đang không biết phải làm thế nào, cầu gai đen chậm rãi chuyển động trong không trung.
Mọi người lập tức trở nên cảnh giác, tùy thời đề phòng cầu gai đen triển khai công kích đối với bọn họ.
Chỉ là cầu gai đen không phát ra công kích gì, mà là chậm rãi bay tới một võ giả ở đây.
Võ giả đó ngẩn người, vội vàng tránh sang bên, chỉ là cầu gai đen dường như đã nhận định hắn, hắn đổi phương hướng, cầu gai đen cũng đổi phương hướng theo hắn.
Trong sân biến thành có chút hỗn loạn.
- Bàng đội trưởng.
Tên võ giả đó vừa tránh né vừa hét lên.
Hắn đã có chút không chịu được, nếu không phải cân nhắc đến quy củ của thương đội, hắn sớm đã công kích cầu gai đen này rồi.
- Ngươi dẫn nó ra xa một chút, có thể công kích nó.
Bàng đội trưởng vừa nói vừa ra hiệu cho người khác, rời xa võ giả đó.
Bọn Chu Phàm đều nhanh chóng rời xa võ giả.
Sắc mặt võ giả âm tình bất định, hắn chạy tới ngoài khu an toàn.
Sau khi rời khỏi khu an toàn mấy trượng, cầu gai đen vẫn đi theo phía sau hắn.
Hắn cắn răng, biết mình không có lựa chọn nào khác, từ trong phù đại lấy ra một viên thiết châu, dùng phù lục trong tay bọc lấy thiết châu sau đó ném tới cầu gai đen.
Thiết châu phát ra tiếng xé gió, đánh trúng cầu gai đen.
Rầm một tiếng, thiết châu hóa thành chùm lửa màu xanh nổ tung, cắn nuốt cầu gai đen.
Võ giả đó dừng chân, nhìn chằm chằm chùm lửa trong không trung.
Bọn Chu Phàm cũng lạnh lùng nhìn.
Chùm lửa hóa thành sương khói màu xanh lục tản ra, cầu gai đen lại vẫn nguyên vẹn, không hề hư hao, tốc độ của nó đột nhiên đẩy nhanh, bắn về phía tên võ giả đó.
Sắc mặt võ giả khẽ biến, hắn lại vội vàng bỏ chạy về phía sau, rất nhanh đã rời xa doanh địa.
- Phòng thủ doanh địa, đừng toàn bộ đều đi theo.
Bàng đội trưởng bỏ lại một câu, dẫn hai người đi theo.
Chu Phàm và Nghê Vĩnh Phi nghĩ một chút, cũng đi cùng.
Nếu chưa rõ phát sinh chuyện gì, bọn họ cũng không yên lòng.
Người khác như Lỗ Thần thì không dám đi cùng, chỉ ở lại doanh địa.
Võ giả đó phải vừa đề phòng cầu gai đen vừa chạy về phía trước, tốc độ chạy của hắn không tính là nhanh.
Năm người Chu Phàm một mực quan sát võ giả và cầu gai đen.
Võ giả không dám đi quá xa, hắn chạy vòng quanh doanh địa, bởi vì nếu đi xa, cho dù thoát khỏi cầu gai đen, hắn cũng có khả năng bị lạc trong biển cây.
- Người đó không tính là quá ngu.
Nghê Vĩnh Phi nói.
Vốn Nghê Vĩnh Phi còn nghĩ, nếu võ giả này tiếp tục chạy nhanh ra bên ngoài, hắn sẽ từ bỏ đi theo, những người còn lại cũng ôm tâm tư như vậy.
Hiện tại võ giả này không một mực chạy nhanh ra bên ngoài, khiến cho năm người Chu Phàm đều có thể tiếp tục bám theo.