Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 889: Chương 889: Truy tung
Doanh địa không tính là lớn, có không ít võ giả cũng áp dụng sách lược giống như Chu Phàm.
Rất nhanh bọn họ lại thấy một đám người thưa thớt vây quanh một nam tử mặc kình trang màu đen, nam tử khoảng ba mươi tuổi.
Hắn đang vẻ mặt ngỡ ngàng nhìn bụng của mình, bụng hắn giống như phụ nữ có thai vậy, phình to tròn vo như quả bóng cao su.
Trong mắt Chu Phàm lộ ra vẻ cảnh giác và kinh ngạc, người này trúng nguyền rủa à?
Đám người Phong quản sự, Bàng đội trưởng cũng đã chạy tới.
Không ai lên tiếng cười nhạo, chỉ cảnh giác nhìn nam tử đó.
- Nhậm Đậu.
Bàng đội trưởng nhẹ giọng gọi nam tử giống như đang mang thai đó.
Nhậm Đậu mới từ trong ngơ ngẩn hoàn hồn lại, mắt hắn lộ vẻ hoang mang nói:
- Đội trưởng, cứu ta.
- Ngươi trước tiên bình tĩnh lại đã.
Bàng đội trưởng vẫy vẫy tay, bảo người ở gần Nhậm Đậu lui về phía sau một chút.
- Đây là ngươi làm sao vậy?
Bàng đội trưởng trầm giọng hỏi.
- Ta không biết.
Trên mặt Nhậm Đậu vẫn mang theo vẻ kinh sợ, hắn nhanh chóng lắc đầu,
- Vừa rồi ta đang hỗ trợ làm việc, sau đó ta cảm thấy bụng đau, sau đó thì bụng cũng chậm rãi to lên.
Chu Phàm đang một mực quan sát Nhậm Đậu này, hắn nhạy bén nhìn thấy trên người Nhậm Đậu dán phù lục phòng ngừa nguyền rủa ký sinh, vẫn nguyên vẹn quấn ở vai trái.
Bàng đội trưởng cũng chú ý thấy điểm này, hắn từ trong phù đại lấy ra hai đạo phù lục ném cho Nhậm Đậu,
- Dán lên chúng.
Sau khi Nhậm Đậu xác nhận đây là phù lục dùng để phụ trợ, không gây thương tổn đến thân thể hắn, vội vàng dán lên trên người mình, nhưng hai đạo phù lục không mang tới bất kỳ phản ứng gì.
Bàng đội trưởng thấy vậy liền nhíu mày, hắn nhìn về phía ba người dẫn đường:
- Các ngươi đã từng thấy loại tình huống này chưa?
Ba người dẫn đường đều lắc đầu.
Ba người dẫn đường ở trong biển cây có kinh nghiệm sinh hoạt cực kỳ phong phú, nhưng bọn họ đối với tình huống của Nhậm Đậu cũng hoàn toàn không rõ, điều này khiến sắc mặt Bàng đội trưởng biến thành ngưng trọng:
- Nhậm Đậu, ngươi ở trên đường có ăn loạn cái gì không?
- Không.
Nhậm Đậu có chút kích động nói.
Hắn cũng không phải lần đầu tiên đến hoang dã, sao có thể ăn loạn? ? Chỉ cần là người hơi có chút thường thức đều biết, hoang dã của thế giới này tràn ngập các loại quỷ dị, thứ ở dã ngoại nếu không được cẩn thận nghiệm chứng nhiều lần, đều không thể ăn bậy.
- Ở trên đường, trừ hai quái quyệt cấp Bạch Sát và Môi Thạch thương đội cùng gặp ra, bản thân ngươi có phát hiện ra chuyện gì dị thường không?
Bàng đội trưởng lại hỏi.
- Không, thật sự không.
Trên mặt Nhậm Đậu lộ ra vẻ lo lắng,
- Đội trưởng, ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, mà thành như vậy, ngươi phải nghĩ biện pháp cứu ta.
Vừa mới nói xong lời này, sắc mặt hắn hơi trắng ra, nôn ra một ngụm máu đen.
Máu đen rải , người trong doanh địa lại vội vàng lui về phía sau mấy bước, cảnh giác nhìn Nhậm Đậu.
Nhậm Đậu dùng tay áo lau máu lưu lại ở khóe miệng, trên mặt hắn càng sợ hãi hơn, bước mấy bước về phía trước,
- Trong bụng dường như có thứ gì đó đang đá ta?
- Đứng lại.
Bàng đội trưởng trầm giọng quát,
- Nhậm Đậu, ngươi chắc biết rõ quy củ của thương đội, trước khi chuyện chưa được giải quyết, ngươi phải đứng tại chỗ bất động.
Nhậm Đậu không thể không dừng bước,
- Đội trưởng, vậy hiện tại ta nên làm gì?
- Ngươi đừng gấp, chúng ta thương lượng một chút đã.
Bàng đội trưởng nhìn tất cả mọi người của doanh địa ở chung quanh, trong lòng hắn hiểu được, chắc là không ai biết Nhậm Đậu hiện tại tồn tại vấn đề gì, nếu không sớm đã đứng ra nói rồi.
Hắn sai người trông chừng Nhậm Đậu, lại tụ cùng một chỗ với Hoán Huyết Đoạn trong thương đội, Chu Phàm, Nghê Vĩnh Phi, ba người dẫn đường và Phong quản sự thương lượng việc này.
- Ta thấy không phải trúng nguyền rủa, kịch độc thì chính là bị quái quyệt ký sinh rồi.
Trong ba người dẫn đường có người mở miệng phán đoán.
- Cái này thì ai chẳng biết?
Phong quản sự cười lạnh nói,
- Vấn đề rốt cuộc là dạng nguyền rủa, kịch độc, quái quyệt ký sinh gì mà dẫn tới? Không biết vấn đề cụ thể, chúng ta không thể đúng bệnh hốt thuốc.
Lời này khiến cho tất cả mọi người đều trầm mặc.
Chu Phàm nhíu mày, hắn trong nhất thời cũng không nghĩ ra biện pháp gì, hắn nhìn về bên kia, Nhậm Đậu đó lại ói ra một búng máu.
- Phù giải chú, đan khử độc đều đưa cho hắn một số, sau đó rời xa hắn, để hắn tự sinh tự diệt.
Một võ giả Hoán Huyết Đoạn trong thương đội mở miệng kiến nghị.
- Nếu thật sự không có cách nào, chỉ có thể làm như vậy.
Ánh mắt Bàng đội trưởng lạnh lùng nói.
Thương đội hành tẩu ở dã ngoại có đôi khi sẽ gặp phải tình huống có đội viên không thể cứu chữa, sẽ tàn khốc vứt bỏ, để tránh liên lụy toàn bộ thương đội.
Ngay khi bọn họ đang thương lượng, bên Nhậm Đậu có người kinh hô.
Điều này khiến bọn Chu Phàm vội vàng ngẩng đầu nhìn.