Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 888: Chương 888: Có thai

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm nhìn hoàn cảnh biển cây buồn tẻ đơn điệu lại hoàn toàn xa lạ, không biết vì sao, hắn đột nhiên cảm thấy biển cây mang tới cho hắn một loại cảm giác quen thuộc rất quái lạ.

Cảm giác quen thuộc này tới rất không hợp lẽ thường, dẫu sao hắn biết mình chưa từng đến Ma Mộc Thụ Hải, cho dù là rừng cây tương tự cũng chưa từng tới.

Hắn lắc đầu, rồi đây là một loại ảo giác.

Bởi vì không biết vận xui đã kết thúc hay chưa, cũng bởi vì hai trận chiến đấu, khiến cho Lỗ Thần và Nghê Vĩnh Phi đều cảm thấy mỏi mệt, loại mỏi mệt này không phải mỏi mệt trên thể lực.

Trên thực tế võ giả đã trải qua tu luyện Thể Lực Đoạn, thể lực là hơn xa võ giả bình thường, sự mỏi mệt của bọn họ là đến từ hao tổn chân khí.

Bọn họ cũng không nghĩ tới thu thập tài liệu nữa, mà là ngoan ngoãn đi theo thương đội.

Trên mặt hai người lộ ra vẻ bất đắc dĩ, lần này vốn tưởng rằng theo thương đội lớn, có thể thoải mái kiếm tiền, ai ngờ lại xuất hiện nhiều chuyện như vậy, cứ tiếp tục như vậy, sau lần này lợi nhuận kiếm được chỉ đủ miễn cưỡng bù đắp cho phù lục đã hao tổn trong chiến đấu.

Có điều có đôi khi chính là như vậy, không phải mỗi lần tiến vào biển cây đều có thể thắng lợi trở về.

Bọn họ rất nhanh liền điều chỉnh tâm thái, ở dưới loại tình hình này, có thể giữ được tính mạng là đã tốt lắm rồi, chỉ cần có thể sống sót, chuyện kiếm tiền sau này có thể tiếp tục nghĩ biện pháp.

Chu Phàm cũng không rời khỏi thương đội, mà là cùng Lỗ Thần Nghê Vĩnh Phi đi theo phía sau đội ngũ.

Bởi vì nguyên nhân Long Thần Huyết, chân khí Chu Phàm hao tổn có thể cấp tốc hồi lại, hắn cũng không có vấn đề như bọn Lỗ Thần, Nghê Vĩnh Phi.

Nhưng giống như Nghê Vĩnh Phi nói, vận xui chưa chắc đã hết, nếu lúc này hắn rời khỏi thương đội, thương đội bị người ta dọn cả ổ, vậy đối với hắn mà nói, sẽ là một kết quả rất khó chấp nhận.

Người khác của thương đội có thể chết, nhưng ba người dẫn đường đó lại không thể gặp chuyện không may, bằng không chuyện sẽ rất phiền.

Ở trong biển cây, rất khó biết được thời gian chuẩn xác, nhưng bọn họ một đường đi tới, Chu Phàm phỏng đoán chắc đã tiếp cận thời gian mặt trời lặn rồi.

Bởi vì trong rừng cây tia sáng đã tối đi không ít, điều này chứng tỏ trời cũng sắp tối rồi.

Ba người dẫn đường ở phía trước càng lúc càng trở nên khẩn trương, nếu không nhanh chóng tìm được nơi qua đêm, đối với toàn bộ thương đội mà nói, đều là chuyện rất nguy hiểm.

Sau khi bọn họ thương lượng vài câu với Bàng đội trưởng, Phong quản sự, toàn bộ thương đội đẩy nhanh tốc độ đi tới.

Tần suất ba người dẫn đường dẫn theo võ giả đi phía trước dò đường là càng lúc càng cao.

Dưới sự dẫn dắt của người dẫn đường, thương đội ở trong rừng cây, rẽ ngang rẽ dọc, sau nửa canh giờ, bọn họ nhìn thấy một khoảng đất trống.

Trên đất trống mọc cỏ dại xanh đen.

Nhìn thấy đất trống, trên mặt ba vị dẫn đường, Bàng đội trưởng và bọn Phong quản sự đều lộ ra nụ cười.

Sau đó lập tức tuyên bố thương đội đêm nay sẽ nghỉ ngơi ở đây.

- Chúng ta gọi nơi này là dạ túc địa (nơi tá túc qua đêm) an toàn.

Lỗ Thần giải thích,

- Không biết vì sao, quái quyệt bên trong biển cây rất ít tập kích loại đất trống mọc cỏ dại xanh đen này, cho nên phần lớn người tiến vào biển cây đều sẽ lựa chọn nghỉ ngơi ở đây.

- Đương nhiên, nếu không có người dẫn đường hỗ trợ dẫn đường, người bình thường muốn tìm được nơi an toàn này, sợ rằng là dựa vào vận khí.

Chu Phàm có chút kinh ngạc nhìn cỏ dại xanh đen đó, nhưng hắn không nhận ra lai lịch của loại cỏ dại này.

- Xác nhận là vì loại cỏ dại này chứ?

- Không thể xác nhận.

Nghê Vĩnh Phi lắc đầu nói:

- Chúng ta cũng chỉ là dựa vào suy đoán, nhưng qua đêm lên loại đất trống này quả thật rất an toàn.

- Trên thực tế có một số người cho rằng lòng đất có gì đó, còn thử đào bới, nhưng không phát hiện gì, cũng từng thử di thực loại cỏ dại xanh đen này, nhưng một khi nhổ nó lên, rất nhanh sẽ héo rũ.

Lỗ Thần cười nói.

- Đất trống như vậy nhiều không? Trước khi chúng ta xuất phát, đã có mấy thương đội tiến vào trong biển cây trước chúng ta, vì sao không thấy bọn họ?

Chu Phàm lại hỏi.

- Biển cây lớn như vậy, loại địa phương này cũng không tính là ít, có thể gặp nhân loại ở nơi an toàn hay không, toàn là dựa vào vận khí.

Trên mặt Nghê Vĩnh Phi lộ ra vẻ thoải mái.

- Nhưng xem ra vận khí của chúng ta không tồi, không gặp phải thương đội khác.

Ở loại địa phương này, gặp thương đội khác, chưa chắc đã là chuyện tốt.

- Vậy xem ra vận xui của chúng ta đã trôi qua rồi…

Lỗ Thần cười tiếp lời nói.

Chỉ là tiếng nói chuyện của ba người rất nhanh đã bị tiếng ồn ào hỗn loạn của thương đội vừa hạ trại cắt ngang.

Trong doanh địa dường như đã xảy ra chuyện gì.

Ba người Chu Phàm ngơ ngác nhìn nhau, có điều bọn họ ở dưới tình huống chưa rõ không tùy tiện chạy vào, mà là chậm rãi đi đến chỗ có tiếng hỗn loạn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...