Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 887: Chương 887: Oán Nhân Đằng (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Oán Nhân Đằng thấy không phá được phòng ngự của Chu Phàm, nó triệt để hoảng rồi, lợi dụng dây leo cấu thành từng đằng võng (lưới dây leo).

Chỉ là đằng võng cũng không ngăn được Chu Phàm, cự đao chém xuống từng đao, một đao có thể phá được một tầng đằng võng.

Hắn không quá lao lực đã tiến vào trong vòng Oán Nhân Đằng một thước.

Chu Phàm quát lạnh một tiếng, lập tức bổ ra mấy chục đao, đao quang hỏa diễm màu lam chém nát bộ vị hạch tâm của Oán Nhân Đằng.

Viêm Dương Khí được chân khí tăng cường từ bộ phận hạch tâm bắt đầu đốt cháy Oán Nhân Đằng, lãnh lam hỏa diễm thuận theo dây leo lan ra, đốt cháy cả dây leo, đằng nhân.

Hỏa diễm bốc cháy hừng hực, trong dây leo vang lên tiếng kêu quái dị bén nhọn, tiếng rít này không bao lâu sau liền biến thành nhỏ lại.

Trận chiến này chỉ duy trì một thoáng đã kết thúc, nhưng không ít võ giả đều mỏi mệt ngồi trên mặt đất, Oán Nhân Đằng thật sự quá khó giải quyết, hơi vô ý chút sẽ bị dây leo xuyên qua hút khô.

Cho dù một thoáng, nhưng loại chiến đấu tần suất cao này, đúng là quá khảo nghiệm người ta.

Có không ít người trên người vẫn mang theo vết cắt của dây leo, lại có năm sáu người bị Oán Nhân Đằng giết chết.

Chu Phàm cúi đầu tìm kiếm một lúc trong dây khô đã bị đốt cháy, mới tìm thấy một khúc tiểu đằng màu vàng chỉ to bằng hai ngón tay.

Đây là tài liệu có giá trị duy nhất của Oán Nhân Đằng cấp Bạch Sát, loại tài liệu này là tài liệu chủ của không ít đan dược đắt đỏ, rất có giá trị.

Chu Phàm vốn còn lo lắng tiểu đằng màu vàng bị hắn thiêu hủy, cũng may là vẫn còn, hắn cẩn thận thu lại tiểu đằng màu vàng.

Không ít người đều thấy một màn này, nhưng không ai nói thêm một câu, bởi vì đây vốn chính là Chu Phàm nên có được.

Chu Phàm ở trong trận chiến này, lại phát huy ra tác dụng quan trọng nhất, nếu không có hắn đúng lúc xông vào, kích sát Oán Nhân Đằng, vậy thương đội sẽ có nhiều người chết hơn.

Thương đội ở cách đó không xa sớm đã ngừng lại, thấy chiến đấu đã kết thúc, Phong quản sự dẫn theo người tới hỗ trợ băng bó thương thế cho người bị thương.

Phong quản sự và Bàng đội trưởng lại tỏ ý cảm tạ Chu Phàm, đồng thời hứa sau khi rời khỏi đây, sẽ trả thù lao phong phú.

Mọi việc đã xong, thương đội lại lên đường, trong khoảng thời gian ngắn liên tục gặp phải hai quái quyệt cấp Bạch Sát, cho dù là ở trong biển cây, cũng cực kỳ hiếm thấy.

Khiến cho tất cả mọi người của thương đội biến thành mỏi mệt không thôi.

Chỉ là ba người dẫn đường vẫn kiên trì tiếp tục đi đường, bởi vì bọn họ phải trước khi trời tối, tới địa điểm tương đối an toàn trong dự định để qua đêm, bằng không ở trong biển cây này sẽ rất nguy hiểm.

Lời của người dẫn đường Phong quản sự và Bàng đội trưởng đương nhiên không thể không nghe.

Trong quá trình thương đội tiến về phía trước, Lỗ Thần thấp giọng thở dài:

- Vận xui chắc đã trôi qua rồi.

Từ lúc gặp phải ba lần Môi Thạch, thương đội liên tục xui xẻo gặp phải quái quyệt cấp Bạch Sát hai lần, cũng may là thương đội có không ít cao thủ, phàm là thương đội yếu hơn một chút, sợ rằng đã bị toàn diệt rồi.

- Vạn nhất vẫn chưa kết thúc thì sao?

Nghê Vĩnh Phi cười khổ nói.

- Không thể nào?

Lỗ Thần hơi sửng sốt.

Liên tục gặp phải hai quái quyệt cấp Bạch Sát đã đủ xui xẻo rồi, hắn có chút không dám tưởng tượng sẽ có quái quyệt cấp Bạch Sát thứ ba xuất hiện, nhưng điều này cũng có khả năng sẽ phát sinh, chẳng lẽ còn có lần thứ ba xuất hiện sao?

Lỗ Thần nghĩ đến đây, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi, nếu thực sự thêm một lần nữa, với trạng thái hiện tại của thương đội còn có thể chống đỡ được sao?

Thật sự sẽ có cấp Bạch Sát thứ ba xuất hiện sao… Hoặc là cao hơn?

Lỗ Thần rất lo lắng đối với điều này.

- Ta chỉ là nói một chút mà thôi, ngươi cũng đừng quá lo lắng.

Nghê Vĩnh Phi cười nói.

Sắc mặt Lỗ Thần sầu khổ nói:

- Nói không chừng để ngươi nói đúng thì sao? Từ khi gặp phải ba lần Môi Thạch, ta cảm thấy chuyện xui xẻo gì cũng có khả năng phát sinh, dẫu sao không ai nói chắc được vận xui đã thật sự kết thúc hay chưa?

- Lo lắng nhiều như vậy cũng vô dụng, binh đến tướng chặn nước đến đất ngăn.

Chu Phàm bình tĩnh nói.

- Chu huynh nói rất có lý, may mà có Chu huynh ở đây, bằng không chúng ta chưa chắc đã có thể vượt qua được công kích của hai quái quyệt cấp Bạch Sát.

Lỗ Thần bình tĩnh nói.

Kỳ thật bởi vì sự cường đại của Chu Phàm, trong lòng Lỗ Thần và Nghê Vĩnh Phi đều có chút tò mò về lai lịch của hắn.

Nhưng dưới tình huống đã ở dã ngoại lại quen biết chưa tới một ngày, tùy tiện tìm hiểu lai lịch của người khác, đây là chuyện rất kiêng kị, Nghê Vĩnh Phi, Lỗ Thần và võ giả khác của thương đội đều không dám hỏi nhiều.

Ba người không nói chuyện phiếm nữa.

Biển cây âm u mà có chút ẩm thấp, có thể ngửi được khí vị do lá mục phát ra.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...