Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 883: Chương 883: Thứ ba

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao lúc trước thương đội gặp Môi Thạch, thông tri cho ba người Chu Phàm trở về, ba người Chu Phàm cũng không oán hận.

Đường nhỏ từ đá cuội tạo thành phía trước dài chừng một trượng, rộng bảy thước, nhưng lại khiến thương đội trầm mặc.

- Đừng để ý tới nó, tiếp tục lên đường.

Phong quản sự nhíu mày hạ lệnh.

Thương đội vòng qua Môi Thạch, lại khởi hành.

- Lúc trước ta chưa từng gặp Môi Thạch, càng đừng nói là hai lần, các ngươi ai biết liên tục gặp phải Môi Thạch hai lần sẽ là thế nào không?

Lỗ Thần cười khổ hỏi.

Đây cũng là điều Chu Phàm muốn biết, lúc trước hắn xem qua sách biết có Môi Thạch, nhưng liên tục gặp Môi Thạch hai lần sẽ thế nào, sách không nhắc tới.

- Có thể là vận xui tăng gấp bội.

Nghê Vĩnh Phi có chút không quá xác nhận nói,

- Đương nhiên cũng có thể là gặp một lần và gặp hai lần là không khác gì nhau.

Dần dần thương đội không có ai nói chuyện nữa, trong không khí nặng nề tiếp tục đi tới.

Sau nửa canh giờ, thương đội lại ngừng lại.

Bởi vì phía trước có đường nhỏ từ đá cuội màu lam sẫm lát thành, chỉ là đường nhỏ này dài chừng tám thước, rộng năm thước, nhìn thì rõ ràng nhỏ hơn rất nhiều.

Nhìn một cái là có thể phân biệt ra không phải con đường lúc trước.

Đá cuội hơi rung rung trái phải.

Thương đội đều trầm mặc một thoáng

Sắc mặt Bàng đội trưởng, Phong quản sự nhìn về phía ba gã dẫn đường với vẻ bất thiện.

- Ta nghĩ ba vị và Phong gia chúng ta chắc không có oán cừu gì chứ?

Phong quản sự lạnh giọng hỏi,

- Lần đầu tiên gặp thì coi như là có thể chấp nhận được, nhưng hiện tại đã là lần thứ ba, các ngươi giải thích thế nào?

Ba vị dẫn đường ngơ ngác nhìn nhau, một người trong đó vẻ mặt đau khổ nói:

- Phong quản sự, chúng ta cũng không biết thế này là sao, đây đúng là…

- Hiện tại giải quyết như thế nào?

Bàng đội trưởng mặt lạnh như tiền cắt ngang lời giải thích của gã dẫn đường.

Ba vị dẫn đường thấp giọng thương lượng một lúc, mới do một người trong đó nói:

- Liên tục ba lần gặp phải Môi Thạch, việc này thật sự quá ly kỳ, chúng ta kiến nghị quay về theo đường cũ.

- Ngươi nói quay về theo đường cũ?

Sắc mặt Phong quản sự hơi trầm xuống,

- Lý do là gì?

- Chúng ta vừa mới đi không bao lâu, muốn ra khỏi biển cây sợ rằng phải mất thời gian một ngày một đêm, nhưng về doanh địa thì chỉ cần một đoạn thời gian rất ngắn, trở về doanh địa cho dù có chuyện không tốt gì phát sinh, cũng có thể ứng đối tốt hơn.

Dẫn đường giải thích.

- Nhưng sao ngươi có thể bảo đảm chúng ta có thể bình yên trở lại doanh địa? Môi Thạch này bất kể lui về phía sau hay tiến về phía trước đều sẽ gặp phải chuyện xui xẻo, còn nữa, sau khi trở về, chúng ta sẽ không tiến vào biển cây nữa, vĩnh viễn ở lại doanh địa rách nát đó à?

Phong quản sự tức giận nói.

- Cũng không phải không tiến vào biển cây, chúng ta có thể chờ hai ba ngày, chỉ cần xác nhận vận xui đã tiêu trừ, vậy lại lên đường.

Dẫn đường kiên trì nói.

- Hai ba ngày?

Phong quản sự cười nhạo một tiếng,

- Ngươi biết trì hoãn hai ba ngày, sẽ tạo thành bao nhiêu tổn thất cho thương đội của chúng ta không?

Ba vị dẫn đường nhìn nhau, một người trong bọn họ bất đắc dĩ nói:

- Vậy theo ý của Phong quản sự là muốn làm như thế nào?

- Ý của ta rất rõ, đã không biết vận xui phát sinh lúc nào, bất kể lui về phía sau hay là đi tới đều có khả năng, vậy chỉ có thể tiếp tục đi tới, nếu vận xui tới, vậy nghĩ cách giải quyết.

Phong quản sự lạnh lùng nói.

- Phong quản sự nói rất đúng, vì sao chúng ta phải lui về phía sau? Ba lần Môi Thạch mà muốn dọa lui chúng ta, theo ý ta, ba lần Môi Thạch căn bản không khác gì một lần Môi Thạch cả.

Bàng đội trưởng lên tiếng hưởng ứng.

- Phong quản sự và Bàng đội trưởng đã nói như vậy, vậy chúng ta cũng không có ý kiến.

Ba vị dẫn đường lại thương lượng vài câu, đồng ý.

Hai người chủ sự đều tỏ ý muốn đi tới, bọn họ phản đối cũng vô dụng.

Dẫn đường ở trong biển cây có thể mang tới tác dụng quan trọng, vị trí ở trong thương đội cũng rất quan trọng, nếu là thương đội nhỏ, nói không chừng tất cả đều nghe theo người dẫn đường.

Nhưng trong thương đội lớn như vậy, bọn họ không làm chủ được, chỉ có thể nghe lệnh mà làm việc.

Ba người Chu Phàm đứng cách đó không xa càng không thể phản đối, trừ khi bọn họ muốn thoát ly thương đội, một mình rời đi.

Nhưng không có dẫn đường, bọn họ cũng không tìm thấy đường về.

Bàng đội trưởng, Phong quản sự muốn mạo hiểm đi tới, bọn họ chỉ có thể đi theo.

Thương đội lần thứ ba vòng qua Môi Thạch, dưới sự dẫn dắt của người dẫn đường, rụt rè đi tới.

Nhưng liên tục ba lần gặp phải Môi Thạch, bầu không khí sợ điềm xấu bao phủ toàn bộ thương đội.

Các võ giả cảnh giác nhìn chung quanh.

Khắp nơi đều là Ma Mộc đen xì cao lớn, trên đỉnh đầu là cành đen đan xen.

Chỉ có xa xa thỉnh thoảng truyền đến quái thanh mỏng manh.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...