Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 882: Chương 882: Ngộ thạch (2)
Loại đường nhỏ từ đá cuội màu lam trải thành này được coi là một loại quái quyệt rất đặc thù, được định vị là cấp Hắc Oán, nhưng quái quyệt cấp Hắc Oán này lại không công kích người, nói nó đặc thù là ở chỗ, ai gặp phải nó, kể lui về phía sau hay là đi tới, đều sẽ dính môi khí (khí tức xui xẻo).
Chỉ độc có đứng lại khiến Môi Thạch ở trong phạm vi tầm nhìn của mình, vận xui mới không bị phát động.
Nhưng ai có thể một mực đứng yên vĩnh viễn bất động, chuyện gì cũng không làm chỉ nhìn Môi Thạch?
Không thể nhìn cả đời được chứ?
Theo điển tịch ghi chép, Môi Thạch không thể đụng vào, cũng không thể công kích, nếu không sẽ chỉ làm vận xui sâu hơn.
Về phần dính môi khí sẽ phát sinh chuyện gì, cái này rất khó nói rõ, có người dính xui xẻo lớn, có thể sẽ ngay cả mạng cũng vứt bỏ, có người vận khí tốt dính xui xẻo, nói không chừng chỉ mất một chút tiền tài.
Lúc này bọn họ mới biết vì sao thương đội lại dừng lại.
Sắc mặt của bọn Bàng đội trưởng, Phong quản sự đều rất khó coi.
- Bên người các ngươi là dẫn đường thế nào vậy? Chẳng lẽ không biết nơi này có Môi Thạch à?
Nghê Vĩnh Phi nhìn về phía ba người dẫn đường, sắc mặt có chút bất thiện hỏi.
- Trước kia khi chúng ta đi đường này, quả thật chưa từng thấy Môi Thạch.
Một người dẫn đường trong đó cười khổ nói.
- Nghe nói Môi Thạch là tự động, trước tiên xuất hiện ở nơi người đi qua, chúng ở đây cũng không phải chuyện kỳ quái gì.
Sắc mặt người dẫn đường thứ hai trầm trọng, nói.
- Chỉ là vận xui mà thôi, chúng ta đi vòng qua Môi Thạch, tiếp tục lên đường.
Bàng đội trưởng trầm giọng nói.
Thương đội không thể bởi vì Môi Thạch mà dừng lại nơi này, chỉ có thể lựa chọn tiếp tục đi tới.
Dẫu sao lúc này lui về phía sau và đi tới đều như nhau.
Lời nói của Bàng đội trưởng khiến Phong quản sự gật đầu.
Thương đội vòng qua Môi Thạch, bắt đầu tiếp tục tiến về phía trước.
- Đã gặp phải Môi Thạch, vậy ba người các ngươi tạm thời đừng hành động đơn độc, ở lại trong thương đội, chờ xác nhận vận xui được giải trừ, các ngươi lại tự do hành động.
Bàng đội trưởng nhìn ba người Chu Phàm nói.
Ba người Chu Phàm nghĩ nghĩ một chút, không do dự nhiều liền đáp ứng.
Ở dã ngoại này, cái gọi là vận xui, rất có thể là sẽ có quái quyệt lợi hại tập kích thương đội, Bàng đội trưởng bảo bọn họ dừng tự do hành động, cũng là để phòng ngừa vạn nhất.
Bởi vì nguyên nhân gặp phải Môi Thạch, bầu không khí trong thương đội biến thành có chút khẩn trương đè nén, dẫu sao cái thứ vận xui này, không ai nói chắc được phía trước sẽ là dạng vận xui gì đang chờ bọn họ?
Hơn nữa bọn họ vừa vào biển cây không bao lâu, gặp Môi Thạch, không ít người mê tín sẽ coi đây là một loại biểu hiện của điềm xấu.
Hành trình trong biển cây của bọn họ rất có thể sẽ không thuận lợi.
Thương đội ở trong đề phòng cao độ, do ba gã dẫn đường đi trước.
Chỉ là thương đội rất nhanh lại ngừng lại.
Trên mặt không ít người lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Phía trước lại là đá cuội màu lam trải thành đường, đá cuội xanh sẫm lóe lên ánh sáng độc hữu.
- Chúng ta lạc đường à?
Có người thấp giọng lẩm bẩm.
- Chắc là vậy.
Có người trả lời.
Chu Phàm nhìn đường từ Môi Thạch lát thành, hắn hơi nhướng mày, bởi vì con đường này rộng hơn đường Môi Thạch lúc trước một chút.
Không chỉ là Chu Phàm nhìn ra, Bàng đội trưởng, Phong quản sự cũng nhìn ra một số khác biệt, đây tựa hồ là hai con đường khác nhau.
- Có phải lạc đường không?
Bàng đội trưởng nhìn ba gã dẫn đường hỏi.
Ba gã dẫn đường không trả lời, bọn họ chỉ tản ra, dùng thủ đoạn của mình để phân biệt.
Rất nhanh ba người bọn họ tụ lại cùng một chỗ, ngơ ngác nhìn nhau, có điều rất kiên định lắc đầu,
- Không lạc đường.
Trả lời như vậy kỳ thật không phải tin tức tốt.
Bởi vì điều này đại biểu cho thương đội gặp phải con đường thứ hai từ Môi Thạch lát thành.
- Các ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Sao cứ gặp phải Môi Thạch?
Sắc mặt Bàng đội trưởng trở nên lạnh lùng.
Lần đầu tiên có thể nói là bất ngờ, nhưng lần thứ hai lại gặp, điều này đúng là quá ly kỳ.
Ba gã dẫn đường liếc mắt nhìn nhau, một người trong đó cắn răng nói:
- Chúng ta cũng không biết, đây đúng là có chút tà môn, ta làm dẫn đường trong biển cây nhiều năm như vậy, chuyện ly kỳ đã gặp phải không ít, nhưng chưa lần nào gặp phải Môi Thạch hai lần.
- Đừng nói hưu nói vượn, tà môn gì.
Phong quản sự trách cứ, ở dã ngoại, thương nhân kiêng kị nhất chính là những lời xui xẻo.
Dẫn đường ý thức được mình nói sai, cũng không nói tiếp.
Kỳ thật người dẫn đường dò đường ở phía trước và các võ giả thương đội gặp Môi Thạch trước tiên, nhưng bọn họ gặp phải Môi Thạch, muốn lại thông tri cho thương đội cũng đã muộn.
Bởi vì bọn họ và thương đội là một thể, bọn họ gặp chẳng khác nào là toàn bộ thương đội đều gặp.