Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 881: Chương 881: Ngộ thạch
Lỗ Thần và Nghê Vĩnh Phi đều là võ giả tu luyện ở Ma Mộc Thụ Hải, bọn họ cũng biết Chu Phàm chỉ là đi ngang qua.
Quay đầu nhìn lại, sớm đã không nhìn thấy cửa ra, sau khi tiến vào một lúc, Lỗ Thần và Nghê Vĩnh Phi tách ra hai hướng để tìm kiếm tài liệu.
Bọn họ dày dạn kinh nghiệm , sẽ không đi cách thương đội quá xa, vậy không sợ lạc đường.
Chu Phàm quan sát một lúc, hắn cũng dẫn theo Lão Huynh rời thương đội một đoạn cự ly, sau khi xác nhận Lão Huynh có thể ở trong rừng cây ngửi được khí vị của thương đội, hắn cũng yên tâm giết quái quyệt trong rừng cây.
Hắn khác với Lỗ Thần, Nghê Vĩnh Phi, hai người đó sẽ chỉ lựa chọn quái quyệt có tài liệu để kích sát, nếu không, cũng sẽ không khiêu khích.
Nhưng Chu Phàm ai đến cũng không cự tuyệt, chỉ cần nhìn thấy quái quyệt đã nhận biết hoặc là xác nhận là quái quyệt trình độ nguy hiểm không cao, hắn đều sẽ không chút do dự mà giết chết.
Thân ảnh của hắn nhảy lên trong cây rừng, kích sát quái quyệt kiếm sâu xám mình cần, không thể không nói, quái quyệt của Ma Mộc Thụ Hải nhiều hơn bên ngoài rất nhiều.
Cách mỗi một đoạn thời gian, hắn sẽ mang theo Lão Huynh đuổi theo thương đội, không dám rời thương đội quá xa.
Dẫu sao không cẩn thận, nếu Lão Huynh không thể dẫn hắn tìm được thương đội, vậy sẽ rất phiền.
Lỗ Thần và Nghê Vĩnh Phi cũng là cách làm tương tự, ba người bọn họ đều tách ra phương hướng khác nhau, cũng không biết Chu Phàm đang làm gì.
Chu Phàm dẫu sao cũng mới quen biết hai võ giả doanh địa này chưa được bao lâu, hắn rất ăn ý không hỏi thu hoạch của hai người.
Thương đội đã sớm có dự đoán với cách làm này của ba người Chu Phàm, bọn họ đương nhiên không có bất kỳ ý kiến gì.
Chỉ cần khi phát sinh nguy hiểm, ba người Chu Phàm có thể trở về trợ giúp là được rồi, cho dù ba người Chu Phàm lạc đường trong biển cây, bọn họ cũng sẽ không quá để ý.
Có điều một khi phát sinh nguy hiểm, chỉ cần võ giả doanh địa không trở về hỗ trợ, thương đội sẽ không để ý tới chuyện bọn họ bị việc cầm chân hay là trốn trong chỗ tối khoanh tay đứng nhìn, thương đội sau nguy hiểm đều sẽ không chút do dự mỗi người đi một ngả với võ giả doanh địa, nếu võ giả doanh địa về sau muốn lén lút đi theo, võ giả của thương đội sẽ xua đuổi hoặc giết chết bọn họ.
Ở trong biển cây bị thương đội vứt bỏ, vậy chẳng khác nào là tử vong.
Võ giả nửa đường gia nhập thương đội đều hiểu sự lợi hại trong đó, thương đội gặp chuyện không may, bọn họ không dám không hỗ trợ, dẫu sao nếu thương đội thật sự bị hủy, người dẫn đường cũng chết theo, bọn họ chẳng khác nào lâm vào trong hiểm cản rồi.
Ba người Chu Phàm và thương đội có thể nói là ở trên cùng một chiếc thuyền, nếu thực sự gặp chuyện không may, không ai thoát được.
Khi Chu Phàm một đao chém chết một con Huyết Du, trong rừng có thanh âm đạn tín hiệu phát nổ truyền đến.
Hắn cất đao vào vỏ, sắc mặt bình tĩnh nhìn Lão Huynh:
- Đi.
Phụ cận có đạn tín hiệu vang lên, nhưng không nhất định chính là thương đội của mình phát ra, hơn nữa hắn đã sớm biết rõ, trong biển cây rất quỷ dị, thanh âm từ một phương hướng truyền đến, nhưng thanh âm thường thường lại không phải từ phương hướng đó truyền đến, mà là từ một phương hướng khác.
Cái này rất khó phân biệt, chỉ độc có mũi của Lão Huynh là sẽ không nhầm.
Lão Huynh lắc lắc đuôi, chạy đến.
Chu Phàm đi theo phía sau Lão Huynh, rất nhanh ở dưới sự dẫn dắt của Lão Huynh nhìn thấy bóng của thương đội.
Thương đội đã ngừng lại.
Chu Phàm gọi Lão Huynh một tiếng, Lão Huynh lập tức ngừng chân, hắn cũng dừng lại híp mắt nhìn, thương đội không chịu bất kỳ tập kích nào.
Hoặc là chịu tập kích nhưng đã giải quyết.
Người của thương đội tản ra, thủ hộ hàng hóa của thương đội.
Nhưng vì sao bọn họ dừng lại, đồng thời phát ra đạn tín hiệu, gọi bọn Chu Phàm về?
Chu Phàm mang theo nghi hoặc, cẩn thận đi tới, có điều trong mắt hắn, người của thương đội không có gì dị thường, ba người dẫn đường và Bàng đội trưởng, Phong quản sự đứng ở phía trước thì thầm to nhỏ.
Lỗ Thần và Nghê Vĩnh Phi cũng từ cách đó không xa chạy vội về.
- Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Nghê Vĩnh Phi dùng mắt nhìn chung quanh hỏi.
- Không biết, ta cũng vừa mới trở về.
Chu Phàm thuận miệng trả lời.
Lúc này Bàng đội trưởng nhìn về phía bọn Chu Phàm, cũng vẫy tay với ba người, ý bảo bọn họ tới đây.
Ba người Chu Phàm đến gần, mới phát hiện phía trước thương đội có đường đá từ đá cuội màu lam sẫm lát thành.
Mỗi một viên đá cuội nhìn thì giống như bảo thạch, nhưng chúng lại rung rung trái phải, loại biên độ rung này rất nhỏ, nếu không quan sát kỹ, cũng khó có thể phát hiện.
- Là Môi Thạch.
Nghê Vĩnh Phi hít một hơi lạnh nói.
Chu Phàm cũng nhận ra, sắc mặt hắn hơi trầm xuống.