Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 878: Chương 878: Dẫn đường
Khi đang nghĩ ngợi, hắn đã nhìn thấy cuối xích đạo.
Đầu cuối là từng lều bạt lớn hình tròn đỉnh nhọn, lều trại như vậy có khoảng hơn mấy trăm chiếc, quây lại hình thành một khu chợ loại nhỏ, tiếng người náo nhiệt mà ồn ào.
Đây là doanh địa hoang dã rất ít thấy, có điều Chu Phàm không bất ngờ vì ở cuối xích đạo có một doanh địa như vậy tồn tại.
Hắn sớm biết sự tồn tại của doanh địa này, hắn cũng vì vậy mà đến.
Chỗ doanh địa chính là một cửa vào rừng cây.
Ngẩng đầu lên nhìn có thể thấy rừng cây càng hướng vào bên trong lại càng tươi tốt, cây cối lấy màu xanh đen làm chủ, có cây cối cao tới mấy chục trượng, rừng rậm rất rộng lớn.
Đây là Ma Mộc Thụ Hải của Lạc Thủy Hương.
Loại doanh địa nhân loại quây quanh Ma Mộc Thụ Hải này, ở Ma Mộc Thụ Hải có hơn mười.
Doanh địa thành lập đều có giá trị tồn tại của nó, người từ thiên nam địa bắc mà đến, có khi là để thu thập tài liệu bên trong Ma Mộc Thụ Hải.
Có người đơn thuần là vì đi ngang qua Ma Mộc Thụ Hải để tới nơi khác.
Giống như Chu Phàm, chính là muốn xuyên qua Ma Mộc Thụ Hải đến Dương Địch Lý, đi qua Ma Mộc Thụ Hải, là lộ tuyến nhanh nhất để tới Dương Địch Lý, có thể khiến hắn bớt đi năm ngày đường xá.
Đương nhiên cũng khó tránh khỏi phải mạo hiểm một chút, nhưng ai có thể bảo đảm đi thêm năm ngày thì sẽ không gặp phải nguy hiểm?
Hơn nữa hắn cũng không phải người đầu tiên đi xuyên qua Ma Mộc Thụ Hải để tới Dương Địch tới, không ít người muốn tới Dương Địch Lý chỉ cần lộ tuyến thích hợp, đều sẽ lựa chọn đi qua Ma Mộc Thụ Hải.
Chu Phàm dẫn theo Lão Huynh đi vào doanh địa náo nhiệt, võ giả qua lại trong doanh địa đều cầm binh khí như đao kiếm, có người đang cò kè mặc cả với chủ quán bày bán tài liệu, có người tốp năm tốp ba tụ thành một đám, thì thầm to nhỏ.
Cũng có người đơn độc một mình giống như Chu Phàm, những võ giả đó khoanh chân ngồi dưới đất lạnh lùng không nói gì.
Có thể đi tới doanh địa phần lớn là võ giả, cũng có không ít thương đội nghỉ ngơi ở đây.
Chu Phàm tiến vào doanh địa, có một số ánh mắt lướt qua người hắn, nhưng nhìn hắn trên lưng đeo cự đao, bên hông đeo tế đao, phù đại, cũng lờ mờ đoán được hắn là võ giả.
Những ánh mắt đó rất nhanh liền rời đi, không đặt ở trên người Chu Phàm nữa.
Chu Phàm chỉ dạo một vòng, sau khi xem như đã làm quen với hoàn cảnh, hắn tìm một vị trí không người ngồi xuống, từ trong túi lấy ra lương khô cùng ăn với Lão Huynh.
Tiểu Quyển sớm đã trở lại trên đầu hắn, đang ngáy o o, như vậy có thể giúp Chu Phàm tiết kiệm được không ít lương khô, đương nhiên Tiểu Quyển sớm đã mất đi hứng thú với lương khô khẩu vị đơn nhất này.
Lương khô và nước uống đều là hắn từ bên ngoài mang đến, cho dù Hoán Huyết Đoạn được gọi là bách độc bất xâm, nhưng thế gian luôn có một số độc dược có thể độc chết một Hoán Huyết Đoạn, thứ trong doanh địa hắn cũng không dám ăn.
Không ai để ý tới người từ ngoài đến Chu Phàm này, đều đang bận chuyện của mình.
Chu Phàm lạnh lùng quan sát, hắn đang chờ đợi cơ hội.
Rất nhanh một thương đội nhỏ thôi động bánh xe, chuẩn bị xuất phát.
Thấy vậy không ít võ giả nhao nhao vây tới, hi vọng thương đội thuê bọn họ, bọn họ căn cứ vào thực lực của mình báo ra giá khác nhau.
Đây là chuyện thường thấy nhất trong doanh địa, bởi vì ba bốn võ giả là không dám tiến vào trong rừng cây.
Cây được gọi là Ma Mộc cao lớn cành lá sum suê, vô số Ma Mộc hợp thành biển cây, biển cây tươi tốt dày dặc, che trời phủ đất, rất khó dùng bóng cây, tinh thần để phân rõ phương vị.
Hơn nữa khí trường bên trong đặc thù, cho dù có loại vật phẩm đặc thù như Chỉ Hướng Ngư cũng không tìm được phương hướng.
Lại thêm cây rừng đều là Ma Mộc đơn nhất, địa mạo ít biến hóa, người ở trong đó rất dễ mất đi cảm giác phương hướng.
Đặc biệt quỷ dị là, bất kể đánh dấu trên Ma Mộc, hay là dựng bảng chỉ đường trong biển cây, đều rất nhanh sẽ biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, không ai nói rõ được là vì sao.
Về phần trèo cây thông qua phía trên nhảy ra hoặc là thử phân biệt phương hướng, cái này đều được chứng thực là rất khó làm thông.
Bởi vì rất nhiều nguyên nhân, lạc đường bên trong Ma Mộc Thụ Hải không phải chuyện kỳ quái gì.
Một khi lạc đường, đừng nói là gặp phải quái quyệt hung hiểm bên trong mà mất mạng, cho dù may mắn không gặp quái quyệt, cũng sẽ bởi vì hao hết lương thực mà chết đi.
Chỉ có Thụ Hải Hướng Đạo mới có thể dựa vào bản lĩnh đặc thù phân biệt phương hướng ở bên trong, thuận lợi đưa người ra.
Nhưng Thụ Hải Hướng Đạo ít ỏi, một doanh địa thường thường không nhiều lắm, giá lại đắt đỏ, không phải võ giả bình thường có thể mời được rất tốt.
Bình thường chỉ có thương đội hoặc là đội thu thập săn bắn cỡ lớn mới có tài lực như vậy để mời dẫn đường, các võ giả cô đơn chiếc bóng muốn tiến vào biển cây chỉ có dựa vào thương đội hoặc đội săn bắn.