Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 873: Chương 873: Lão nhân chi sư

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nhắc tới ngủ say, cặp đồng tử của hồng cốt khô lâu co rút lại, nó nhìn lão nhân với vẻ oán độc,

- Nếu không phải ta không thể thoát khỏi nơi này, cho dù thức tỉnh, cứ qua mỗi một đoạn thời gian ra ngoài đều khó tránh khỏi phải về nơi này một lần, ngươi dám nói chuyện với ta à?

Lão nhân nói:

- Nếu không phải như vậy ta quả thật là không dám tới, lần này ta tới đây chỉ đại biểu cho lão sư nói với Hồng Cốt tiên sinh, lão nhân gia hi vọng Hồng Cốt tiên sinh thu liễm một chút, đừng làm ra chuyện tàn sát Nhân tộc, nếu không hắn sẽ lại phải lao lực chạy tới đây một chuyến.

- Như vậy bất kể là đối với Hồng Cốt tiên sinh hay là đối với chúng ta đều rất không tốt, không biết Hồng Cốt tiên sinh có đồng ý không?

Hồng cốt khô lâu không vội trả lời, nó chỉ lạnh lùng nhìn lão nhân:

- Hiện tại là triều nào?

- Tất nhiên vẫn là Ngụy triều cường thịnh.

Lão nhân sớm có dự đoán hồng cốt khô lâu sẽ hỏi như vậy, hắn bình tĩnh trả lời.

Chỉ cần Ngụy triều không ngã cùng với đám cường giả lão sư vẫn còn, quái quyệt thực lực cường hãn này cũng không dám đầy tàn sát.

Cặp mắt thịt của Hồng cốt khô lâu lại co rút, lộ ra vẻ kiêng kị,

- Vẫn là Ngụy triều à…

- Nếu Hồng Cốt tiên sinh hoài nghi ta nói dối, cứ đi thăm dò kiểm chứng là được.

Lão nhân cười nói.

Hắn không cần thiết phải nói dối trên loại chuyện này, trong lòng hồng cốt khô lâu cũng hiểu, nó lạnh lùng nói:

- Ngươi có thể đi rồi.

Lão nhân mỉm cười, chắp tay với hồng cốt khô lâu, đi về phía tây.

- Đợi đã.

Hồng cốt khô lâu bỗng nhiên mở miệng nói.

Lão nhân chỉ mới bước ra được hơn mười bước, hắn đưa lưng về phía hồng cốt khô lâu, sắc mặt có biến hóa vi diệu, có điều vẫn bảo trì trấn tĩnh xoay người nhìn hồng cốt khô lâu:

- Còn có chuyện gì à?

Hồng cốt khô lâu liếc bốn thủ đang cúi đầu, chậm rãi nói:

- Một thủ hạ của ta chết rồi.

Khi nó thức tỉnh Quyệt Liên Quân không có mặt, vậy khẳng định là đã chết.

Lão nhân trầm giọng nói:

- Vậy thì sao? Ngươi thức tỉnh chúng ta đã chết bao nhiêu người?

- Ngươi nói rất có lý, đây là chuyện không tính được, bất kể là thủ hạ của ta hay là những nhân loại quái quyệt bị ta giết chết, bọn họ chết đều là bởi vì bọn họ quá yếu, cũng không oán được ai.

Hồng cốt khô lâu trầm mặc một chút lạnh lùng nói.

Thấy hồng cốt khô lâu không có ý truy cứu nữa, lão nhân hừ một tiếng, xoay người lại đạp không mà đi, trong chớp mắt đã biến mất.

Tốc độ của hắn rất nhanh, chỉ mấy hơi thở, đã rời xa Thê Lương Đường.

Lúc này lão nhân mới dừng bước, hắn quay đầu nhìn về phía Thê Lương Đường, xác nhận hồng cốt khô lâu thật sự không đuổi theo, hắn mới giống như bị kinh hãi, hít thở mạnh, sắc mặt một mực bình tĩnh lờ mờ trở nên trắng bệch.

- Hù chết lão phu, may mà lão quái vật này bị lão phu hù dọa, nếu thực sự động thủ, nó dùng một tay cũng có thể diệt lão phu.

Lão nhân lau mồ hôi trên trán.

Lão nhân lại thở dài một tiếng,

- Không ngờ nó lại thức tỉnh nhanh như vậy, so với phỏng đoán của lão sư thì còn sớm hơn mấy chục năm.

Một khi hồng cốt khô lâu bắt đầu thức tỉnh là không thể ngăn được, cho nên vừa rồi hắn không thử xuất thủ, về phần giết nó?

Lão sư của hắn xuất thủ khẳng định có thể thắng được hồng cốt khô lâu, nhưng tối đa chỉ khiến nó lại lâm vào ngủ say, chứ không thể giết chết nó.

Chỉ là một khi khiến nó lâm vào ngủ say, phải làm tốt chuẩn bị tâm lý sau đó nó tỉnh lại sẽ báo thù.

Dẫu sao đám người giống như lão sư, không thể vĩnh viễn trông giữ Thê Lương Đường, chờ nó thức tỉnh lần nào thì lại khiến nó ngủ say lần đó.

Lần trước khiến nó ngủ say, sở dĩ nó sau khi tỉnh lại không điên cuồng trả thù, đó là bởi vì nó phá quy củ trước, lão sư xuất thủ, nó cũng không dám có bất kỳ oán hận gì.

Loại quái quyệt vừa khó giết lại có trí tuệ này, chỉ có thể ký kết quy củ với nó, không cho nó quá xằng bậy.

- Sau khi trở về, bảo bên Nghi Loan Ti thiết lập vùng Thê Lương Đường thành cấm địa, nghĩ cách phái người đến giám thị lão quái vật này, cho dù nó đáp ứng, cũng không thể lơ là.

Rất nhanh lão nhân đã nghĩ tốt nên làm như thế nào.

Đúng lúc này ngọc bội xanh tươi bên hông hắn hơi rung rung, tỏa ra quang mang màu xanh thản nhiên.

Lão nhân cầm lấy ngọc bội, nhẹ nhàng điểm vào phù văn ở giữa.

Trong ngọc bội có thanh âm nam tử giống như chuông lớn truyền tới:

- Canh Điền, chuyện thế nào rồi?

Mặt lão nhân lộ vẻ bất đắc dĩ:

- Lão sư, tên của ta là Trọng Điền.

- Cày ruộng hay trồng ruộng cũng thế thôi…

Bên kia truyền đến tiếng cười to sang sảng.

- …

Trọng Điền nghẹn lời nhìn trời, hắn lại bị lão sư dùng loại chuyện cười này trêu chọc rồi.

Trọng Điền thu thập lại tâm tình, kể chi tiết lại chuyện gặp hồng cốt khô lâu, trong giảng thuật của hắn, bên kia ngọc bội không ngừng truyền đến tiếng cười chút đáng khinh.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...