Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 872: Chương 872: Hồng cốt

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chủ nhân của bọn họ đang hấp thu những thứ này, đợi nước hồ một giọt cũng không còn chính là lúc chủ nhân bọn họ thức tỉnh.

- Ta đã tới chậm.

Một tiếng thở dài già nua từ đường đê bờ tây truyền đến.

Tiếng thở dài có thể xuyên qua tiếng ca truyền tới Quý Khu, khiến bốn quái quyệt thực lực cường đại hơi biến sắc.

Quái quyệt đóng giữ ở ba phương hướng đông nam bắc lập tức bồng bềnh bay về phía tây, bốn quái quyệt đứng chung một chỗ nhìn về phía đường đê bờ tây.

Một thân ảnh cao lớn hơi gù lưng chậm rãi xuyên qua trong sương trắng.

Trên mặt nước lúc ban đầu sớm đã không còn nước, lão nhân mặc ào dài rộng màu xám cứ như vậy bồng bềnh trong không trung, hắn có râu bạc hỗn độn không tu sửa, tóc lại được buộc tỉ mỉ thành một quán kế nhỏ.

Nhưng trên trán phải lại có một luống tóc rủ xuống, vừa hay che khuất mắt phải của hắn.

- Ta đã tới chậm.

Lão nhân cúi đầu nhìn nước hồ ba màu đen trắng đỏ dưới chân, lại thở dài nói.

Bốn quái quyệt lạnh lùng nhìn lão nhân, không nóng lòng động thủ.

Có thể không bị ảnh hưởng trong tiếng ca thê lương của chủ nhân mà đi tới đây, tuyệt đối không phải người thường.

Tình huống hiện tại, kéo dài càng lâu càng tốt, chỉ cần cường giả nhân loại này không quấy rầy sự thức tỉnh của chủ nhân, chúng không cần thiết phải xuất thủ.

Chỉ là có khả năng này sao?

Bốn quái quyệt không cho rằng lão nhân sẽ trơ mắt nhìn chủ nhân nhà mình thức tỉnh mà không làm gì, bốn đứa chúng đã làm tốt chuẩn bị chiến đấu.

Nằm ngoài dự đoán của chúng là, lão nhân một mực không động thủ, chỉ yên lặng cúi đầu nhìn đáy hồ, tầm mắt của lão nhân lại không hề hướng tới trên người bốn đứa chúng.

Giống như bốn đứa chúng không tồn tại vậy.

Điều này khiến bọn chúng càng trở nên kinh nghi bất định.

Vòng xoáy ở đáy nước càng lúc càng nhanh, nước hồ triệt để bị hấp thu, có thể thấy bùn lắng xoay tròn ở đáy hồ.

Nhìn bùn lắng màu đen khuấy động dưới mấy chục trượng, bốn quái quyệt lộ vẻ vui mừng, chủ nhân hoàn thành hấp thu rồi, rất nhanh sẽ thức tỉnh.

Tuy không rõ vì sao lão nhân không xuất thủ, nhưng chờ chủ nhân tỉnh lại, kết cục của lão nhân này cũng chỉ có một, đó chính là chết!

Bùn lắng ở đáy hồ dưới cái nhìn chăm chú của một người bốn quái quyệt, ngừng xoay tròn, một cốt trảo màu máu từ trong bùn lắng thò ra, sau đó là đầu khô lâu đỏ như máu hiện lên, bất kể là cốt trảo màu máu là hay là đầu khô lâu đều không dính một chút nước bùn.

Đầu khô lâu hơi ngẩng lên, có quang mang đỏ như máu ngưng tụ trong hốc mắt trống rỗng, ngưng tụ thành đồng tử huyết nhục giống như con người, sâu trong con ngươi ẩn tàng quang mang màu đỏ phức tạp.

Nó thấy lão nhân bồng bềnh trong không trung, có điều cặp đồng tử đó của nó vẫn bình tĩnh.

Nó từ trong bùn lắng bồng bềnh bay lên, khô lâu hình người cao khoảng một trượng toàn thân màu đỏ, xương cốt hiện lên từng vòng huyết văn, nó chậm rãi bay lên không trung.

Không khí cũng bởi vì sự xuất hiện của nó mà biến thành cực nóng.

Cho đến khi đứng ở cùng một độ cao với lão nhân, nó mới dừng lại, cắp nhau đồng tử huyết nhục nhìn chung quanh.

Tiếng ca thê lương từ trong xương cốt phát ra, có điều rất nhanh liền ngừng lại.

Bốn quái quyệt phục tùng cúi đầu, quỳ lạy chủ nhân của mình.

Lão nhân mặc áo màu xám dài rộng từ lúc hồng cốt khô lâu (khô lâu xương đỏ) xuất hiện, tầm mắt của hắn một mực không rời khỏi hồng cốt khô lâu.

Hồng cốt khô lâu hờ hững nhìn lão nhân, miệng nó một đóng một mở, có thanh âm nữ tử lạnh lùng truyền ra:

- Ngươi không phải đối thủ của ta, tới tìm chết à?

- Chỉ cần ngươi không muốn chết, vậy ta sẽ không phải chết.

Lão nhân vẫn bảo trì thần sắc bình tĩnh, nói.

- Ta nhớ ra rồi, ngươi là một đệ tử năm đó đi theo bên cạnh lão thư sinh ấy.

Hồng cốt khô lâu trầm mặc một chút, nói.

- Không ngờ ngươi vẫn nhớ ta.

Lão nhân cười nói, hắn chỉ sợ hồng cốt khô lâu ngủ quá lâu, quên mất hắn, vậy có lẽ hắn sẽ chết.

Bởi vì hồng cốt khô lâu vừa rồi là nói một sự thật, hắn không phải đối thủ của quái quyệt này.

- Lão thư sinh vẫn chưa chết ư?

Hồng cốt khô lâu hỏi.

- Thân thể của lão sư rất tốt, ăn khỏe ngủ ngon.

Gương mặt lão nhân nghiêm lại.

- Đã như vậy, vì sao hắn không đến?

Hồng cốt khô lâu nói, thanh âm của nó lộ ra rất thê lương, nhưng trong lời nói lại toàn là ý thăm dò.

Nếu xác nhận lão thư sinh đã chết, nó có thể phóng tay giết nhân loại dám xuất hiện ở trước mặt nó này.

- Lão sư nghĩ Hồng Cốt tiên sinh sẽ không nguyện ý ngủ say nữa, thà để thời gian vào đọc sách, chứ không muốn đi một chuyến tay không, cho dù để ta tới đây bàn chuyện với Hồng Cốt tiên sinh trước.

Sắc mặt lão nhân lạnh lùng nói.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...