Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 869: Chương 869: Long Thần Ngữ (2)
Bên trong Long Thần Ngữ Điển nói chi tiết phương pháp tu luyện Long Thần Ngữ, nhưng phương pháp tu luyện Long Thần Ngữ này là cho Thần Long của Long Thần nhất tộc.
Người và rồng có khác biệt rất lớn, hắn có chút không dám xác nhận, người có thể tu luyện thành công hay không?
Dẫu sao từ chỗ hắc long biết được, hắn là nhân loại thứ hai dung hợp Long Thần Huyết, Long Thần nhất tộc đương nhiên sẽ không chuyên môn sáng tạo một môn bí thuật tu luyện Long Thần Ngữ cho nhân loại.
Có điều sau đó hắn lại nghĩ, hắc long tức giận như vậy, phương pháp tu luyện này chắc cũng hữu hiệu đối với con người.
Hắn không nghĩ nhiều, mà là bắt đầu tập trung sự chú ý, thử thông qua máu mới đã dung hợp Long Thần Huyết trong cơ thể để kết nối với Pháp Tắc Vi Lạp (hạt pháp tắc) tồn tại trong thiên địa.
Đây là bước đầu tiên để tu luyện Long Thần Ngữ, chỉ có cảm ứng được Pháp Tắc Vi Lạp tồn tại trong thiên địa, mới xem như nhập môn Long Thần Ngữ.
Long Ngữ là thiên phú cường đại của Long tộc, mở miệng là có thể điều động lực lượng đặc thù trong thiên địa, mà Long Thần Ngữ tất nhiên là thiên phú cường đại nhất trong Long Thần nhất tộc.
Long Thần Ngữ hắn tu luyện bởi vì nguyên nhân hắn vốn không phải là Thần Long, đã định trước là không trọn vẹn, nhưng cho dù là nắm giữ một bộ phận Long Thần Ngữ, loại năng lực này tuyệt đối đủ cường hãn.
Trong Long Thần Ngữ Điển ghi chép cho dù là lịch đại Thần Long của Long Thần nhất tộc, không phải mỗi con Thần Long đều có thể tu luyện Long Thần Ngữ đến trình độ đỉnh phong.
Tu luyện Long Thần Ngữ đối với Thần Long cũng không dễ dàng, càng đừng nói là một nhân loại như Chu Phàm.
Sau nửa canh giờ, hắn dựa theo biện pháp mà Long Thần Ngữ Điển ghi lại để vận chuyển lực lượng trong máu của cơ thể, có thể lờ mờ cảm ứng được Pháp Tắc Vi Lạp tồn tại trong thiên địa, nhưng vẫn chưa đạt tới mức rõ ràng như trong ngữ điển có nói.
Hắn xoa mi tâm có chút đau đớn, tu luyện Long Thần Ngữ rất tốn huyết khí, xem ra không phải nhất thời tam khắc là có thể nhập môn.
Hắn ngừng lại, sau đó bắt đầu săn thú ở dã ngoại.
Vấn đề Long Thần Ngữ xem như tạm thời đã được giải quyết, công pháp Khí Khiếu Đoạn chưa có tin tức, nhưng số sâu xám lớn hiện tại của hắn chỉ có hơn một trăm con, bất kể là câu hay là từ trong tay hắc long đổi công pháp Khí Khiếu Đoạn trình độ cao nhất, đều cần tích lũy một lượng lớn sâu xám mới được.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, rất nhanh lại qua ba ngày.
Ba ngày này Chu Phàm vừa khắc khổ tu luyện Long Thần Ngữ liệp sát quái quyệt, vừa hướng tới Liên Mu Thành của Liên Mu Lý, ngày tháng rất bình tĩnh, nhưng hắn không biết là, thời gian ba ngày này, bốn đường đê đã rơi vào trong một mảng hỗn loạn.
Ngày Chu Phàm rời khỏi Thất Liên Đường, có người giống như Lưu Khán Thư, không hề do dự lựa chọn rời khỏi bốn đường đê.
Những người này có võ giả, thương nhân, quản sự thế gia cùng với một số người thường, nhưng cũng có không ít người không đành lòng bỏ qua lợi ích trước mắt, do dự tiếp tục giữ lại.
Người ở lại đương nhiên cũng sợ, sợ Thất Liên Đường thật sự có quái quyệt đáng sợ từ trong Quý Khu đi ra, giết chết toàn bộ bọn họ, đội vớt thây không dám ra thuyền nữa, thế là tìm người ở bên bờ cả ngày thay phiên nhau nhìn chằm chằm liền trở thành biện pháp duy nhất.
Một khi phát hiện tồn tại nguy hiểm to lớn, đến lúc đó tất cả mọi người sẽ không chút do dự bỏ chạy khỏi đường đê, theo bọn họ đây là biện pháp đáng tin cậy nhất.
Trước khi chưa nhìn thấy nguy hiểm, muốn bọn họ giống như những người đã rời khỏi đường đê trước, người ở lại đều không muốn.
Ngày đầu tiên trôi qua trong an ổn, không phát sinh bất kỳ chuyện gì.
Điều này khiến thương nhân, quản sự thế gia, võ giả vẫn ở lại bốn đường đê đều thầm thở phào.
Trong lòng bọn họ thậm chí lờ mờ nghĩ, có lẽ Chu Phàm chỉ là nói chuyện giật gân, chuyện không phải như hắn nói.
Nhưng cho dù là vậy, bọn họ cũng không dám thả lỏng, vào ban đêm khó giám thị nhất, vẫn để các võ giả đốt từng đống lửa trại ở bên bờ, tiếp tục chăm chú nhìn hồ sen, phòng ngừa hồ sen vào ban đêm lại xuất hiện biến hóa khó có thể tưởng tượng, mà bọn họ lại không biết gì.
Ngày hôm sau khi trời vừa sáng cuối cùng đã phát sinh biến hóa.
Phát hiện biến hóa đầu tiên là các võ giả ngồi giám thị hồ sen ở bốn bờ, ở trong mắt bọn họ, lá sen xanh biếc, hoa sen hồng nhạt trên mặt nước của hồ sen đang héo rũ.
Hiện tại là đầu tháng mười, chính là thời tiết điêu linh hoa sen héo rũ, nhưng điều này khiến sắc mặt các võ giả ngồi canh chừng lại đại biến, bởi vì Thất Liên Đường rất đặc thù, hoa sen của Thất Liên Đường bốn mùa đều xanh, không hề điêu linh!
Phóng mắt nhìn quanh, trên mặt nước vô ngần đều là cảnh tượng cuống sen héo rũ vàng khè đổ gãy.
Các võ giả ở trên bờ lập tức có một nửa xoay người chạy tới đường đê của mình, mang tin tức về.