Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 868: Chương 868: Long Thần Ngữ
Có đôi khi giảng đạo lý không thông, vậy chỉ có thể dùng quyền đầu.
Phía trước không ai dám chặn đường nữa, mà là nhao nhao tránh ra, Chu Phàm thoải mái đi về phía ngoài đường đê.
Mọi người trầm mặc nhìn bóng lưng của hắn, không ai dám mở miệng nói muốn hắn ở lại giải thích cho rõ ràng như lúc trước.
Theo bọn họ, đây tuyệt đối không phải thực lực mà Hoán Huyết Đoạn nên có, rất có thể là Khí Khiếu Đoạn, thậm chí là Liên Mạch Đoạn!
Chu Phàm đi ra được hai ba trượng, hắn bỗng nhiên dừng bước, xoay người lại, nhìn mọi người.
Sắc mặt mọi người cứng đờ, chắc không phải là muốn gây sự với bọn họ chứ?
Dẫu sao bọn họ vừa rồi khí thế hừng hực mà đến, muốn giữ người lại, nếu không phải Chu Phàm thật sự quá cường đại, bọn họ không giữ được, Chu Phàm thật sự có khả năng sẽ bị bọn họ bức cho phải lập quỷ thệ.
Cho nên nếu Chu Phàm muốn tìm bọn họ làm phiền, vậy cũng không phải chuyện kỳ quái gì.
Chu Phàm quả nhiên đi tới bọn họ.
Tất cả mọi người ở đây đều cảm thấy một trận cảm giác áp bức to lớn.
Trốn?
Cho dù là mấy võ giả Hoán Huyết Đoạn ở đây, cũng không nắm chắc chạy trốn trước mặt Chu Phàm cường đại như vậy.
Bọn họ chỉ có thể thân thể cứng ngắc đứng đó, nhìn Chu Phàm chậm rãi đi tới bên cạnh bọn họ.
Chu Phàm nhìn về phía người của đường đê bờ đông.
- Có gì từ từ nói, chuyện gì cũng có thể thương lượng.
Một thương nhân dùng nụ cười lấy lòng phá vỡ trầm mặc.
Trong lòng hắn than thở không thôi, Lưu Khán Thư quả nhiên lợi hại, kiên quyết không chịu nhúng tay vào việc này, bằng không Lưu Khán Thư ở đây, nói không chừng còn có thể bảo Lưu Khán Thư khuyên nhủ người này.
- Đưa cho ta.
Chu Phàm đưa tay trái ra nói.
- Đưa gì?
Quản sự thế gia ngẩn người hỏi.
- Thất Khiếu Đan, các ngươi chắc không phải là muốn ăn quỵt chứ?
Chu Phàm lạnh lùng nói, hắn thiếu chút nữa thì quên thu thù lao.
Thương nhân, quản sự thế gia của đường đê bờ đông đương nhiên không dám quỵt nợ, bọn họ vội vàng lấy ra hai viên Thất Khiếu Đan giao cho Chu Phàm.
Vốn đã nói võ giả Hoán Huyết Đoạn sống sót trở về đều được một viên, cho thêm một viên, là có ý xin lỗi Chu Phàm.
Chu Phàm không cự tuyệt, mà là thu hồi hai viên Thất Khiếu Đan, mới không coi ai ra gì đi đến ngoài đường đê.
Lưu Khán Thư không nhúng tay vào việc này, một là vì hắn và Chu Phàm cũng coi như có chút giao tình, thứ hai hắn cho rằng Chu Phàm không dễ đối phó như vậy, nhưng sau khi hắn biết việc này, một mực phái người yên lặng chú ý.
Người của hắn rất nhanh liền trở lại báo cáo chuyện phát sinh lúc ấy, sau khi nói xong mới vẻ mặt bội phục nhìn lão gia nhà mình, nói:
- Lão gia đúng là anh minh, biết trước những người này không phải là đối thủ của Chu Phàm…
Lưu Khán Thư cười khổ cắt ngang sự tâng bốc của thủ hạ:
- Anh minh cái rắm, ta áp dụng cách làm cẩn thận nhất, đúng ra ta nên lớn mật một chút, đi tới trực tiếp đứng ở bên Chu Phàm, như vậy mới có thể đạt được lợi nhuận lớn nhất, hiện tại có nói gì cũng muộn rồi.
Lưu Khán Thư thở dài, hắn có thể đã lỡ mất một bạn làm ăn tốt nhất.
- Chu Phàm thừa nhận hắn đích xác che giấu một số chuyện, vậy lão gia hôm nay có muốn rời khỏi hồ sen không? Chúng ta còn phải chuẩn bị rút khỏi đường đê không?
Tên thủ hạ đó nghĩ nghĩ một chút hỏi.
- Ngươi có phải bị ngu không?
Lưu Khán Thư trợn mắt,
- Chu Phàm lợi hại như vậy cũng phải khẩn cấp rời khỏi đường đê, chứng tỏ nơi này thật sự rất nguy hiểm, chúng ta ở lại đường đê để chờ chết à?
- Cho dù phán đoán sai lầm, không phát sinh gì, chờ xác nhận không có nguy hiểm, cùng lắm thì bỏ ra một cái giá cao để trở về, nếu thực sự có chuyện, lúc đó ngay cả mạng cũng không còn, hiện tại mau đi chuẩn bị của lão gia ta, trong nửa canh giờ ta muốn rời khỏi.
Sau khi Chu Phàm rời khỏi đường đê, dẫn theo Lão Huynh một mực đi về phía trước, trên đường không giống như trước kia, cố ý đi liệp sát quái quyệt, mà là cắm đầu đi đường.
Cho đến lúc giữa trưa, hắn mới ngồi xuống nghỉ ngơi dưới một gốc cây cạnh xích đạo.
Với cước lực của hắn, thời gian nửa ngày hắn đã rời khỏi Thất Liên Đường được một đoạn cự ly rất xa, điều này khiến hắn cũng thở phào.
Chủ nhân mà Quyệt Liên Quân nói, mang đến cho hắn áp lực cực lớn.
Hiện tại đã rời xa Thất Liên Đường, Quyệt Liên Quân cũng không phải hắn tự tay giết, mà là tự bạo, cho dù sau khi quái quyệt cường đại đó tỉnh dậy có năng lực thông thiên, chắc cũng không quá có khả năng tìm được tới hắn.
Khi Chu Phàm nghĩ như vậy, hắn vội vàng ăn một chút lương khô sau đó dặn dò Lão Huynh và Tiểu Quyển cảnh giới cho hắn, chậm rãi nhắm mắt lại, đưa tâm thần vào Long Thần Ngữ Điển ở trong đầu.
Qua khoảng nửa canh giờ, hắn chậm rãi mở mắt, trong mắt lộ ra vẻ suy tư.