Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 867: Chương 867: Muốn đi thì đi

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Kiến nghị này có được sự hưởng ứng của không ít người, chỉ cần Chu Phàm phát ra quỷ thệ, xác nhận không nói sai, bọn họ cũng không có lý do gì giữ Chu Phàm ở lại.

Sắc mặt Chu Phàm hờ hững nói:

- Các ngươi có tư cách gì khiến ta phát quỷ thệ?

Trước tiên không nói hắn vốn có bộ phận nhỏ là nói dối, ở thế giới này, chuyện khiến cho võ giả cảm thấy bị làm nhục nhất chính là bị bức phải phát quỷ thệ.

Cho dù là gia nhập loại cơ cấu cường đại như Nghi Loan Ti, nếu không phát quỷ thệ, tối đa cũng chỉ là không cho ngươi gia nhập mà thôi.

Một khi đã phát quỷ thệ, không thể sửa đổi, nếu không phải ở vào tình huống rất đặc thù, không có võ giả nào nguyện ý phát quỷ thệ, đối đãi với quỷ thệ cũng phải rất cẩn thận.

Những người này phần lớn là võ giả đến từ hương ngoài, cho dù hắn nói ra thân phận Lạc Thủy Hương Tuần Sát Sứ của mình, cũng sẽ không tin, mấu chốt là quá phiền, hơn nữa tiết lộ thân phận cho những người này, chưa chắc đã là chuyện tốt.

- Ngươi ngay cả quỷ thệ cũng không dám phát, khẳng định có che giấu hoặc là nói dối gì đó với chúng ta.

Một võ giả Hoán Huyết Đoạn đến từ ba đường đê khác nói.

- Ta đích xác có che giấu.

Chu Phàm thẳng thắn nói.

Võ giả Hoán Huyết Đoạn đó vốn còn muốn lên tiếng bức bách Chu Phàm, nhưng Chu Phàm lập tức thừa nhận, trong nhất thời khiến hắn có chút ngây ra.

Tất cả mọi người ở trước cửa đều biến sắc.

- Chỉ là việc này không liên quan tới an nguy của bốn đường đê, chỉ là một số bí mật liên quan đến cá nhân ta.

Chu Phàm lại chậm rãi nói.

- Ngươi phải nói ra tất cả mọi chuyện, có liên quan tới an nguy của bốn đường đê hay không thì do chúng ta phán đoán.

Võ giả Hoán Huyết Đoạn của đường đê bờ bắc cười lạnh nói.

Trước khi tới đây tìm Chu Phàm, những người chủ sự của đường đê bờ đông này đã nói với ba bờ bọn họ, Chu Phàm này lợi hại thế nào, không đến lúc bất đắc dĩ, ngàn vạn lần không thể đắc tội.

Nhưng hiện tại hắn thấy thái độ của Chu Phàm không cường ngạnh, tất nhiên hắn phải biến thành cường ngạnh.

- Ta không muốn nói thì không ai có thể bức ta nói, hơn nữa hiện tại ta sắp rời khỏi đường đê.

Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh bước ra một bước về phía trước.

- Lớn mật.

- Đã nói là ngươi cũng không thể đi rồi mà.

Hai võ giả Hoán Huyết Đoạn cũng đạp bước công tới, bọn họ một người tay ngưng thành trảo, chụp vào đầu vai Chu Phàm, tên còn lại thì một cước quét hạ bàn của Chu Phàm.

Bất kể là trảo hay là cước đều có chân khí trắng thuần quét ra, nhanh tới chỉ có thể nhìn thấy cái bóng mơ hồ, phát ra tiếng xoẹt xoẹt trong không khí.

Hai võ giả Hoán Huyết Đoạn này hiển nhiên rất ăn ý, phía sau bọn họ còn có ba võ giả Hoán Huyết Đoạn đang rục rình chờ hành động.

Ở trong mắt năm người bọn họ, cho dù Chu Phàm có lợi hại tới mấy, nhưng bọn họ đều là Hoán Huyết Đoạn, dưới tình huống năm đánh một, Chu Phàm này tuyệt đối không có bất kỳ phần thắng nào.

Chu Phàm không xuất đao, hắn đang xách túi hành lý chỉ toàn thân run lên một chút, trong cơ thể có chân khí dồi dào ùa ra.

Ầm một tiếng, hai võ giả Hoán Huyết Đoạn chụp vào đầu vai Chu Phàm và quét về phía hạ bàn của Chu Phàm bắn ra.

Trên mặt ba võ giả Hoán Huyết Đoạn ở đằng sau lộ ra vẻ ngưng trọng, một khi bọn họ đỡ người sẽ dẫn tới phản ứng dây chuyền rồi thất bại, tâm niệm xoay chuyển rất nhanh theo bản năng tránh hai võ giả đang bay về phía bọn họ.

Điều này khiến hai võ giả trực tiếp nện xuống đất, khiến bụi đất bay lên.

Cảnh tượng lập tức biến thành yên tĩnh.

Bọn họ nhìn thấy Chu Phàm thậm chí không vươn tay ra đã đánh bay hai võ giả Hoán Huyết Đoạn.

Ba võ giả Hoán Huyết Đoạn đang đứng liên tục lui về phía sau, tầm mắt vừa nhìn về phía Chu Phàm, lại nhìn về phía hai đồng bạn vừa rơi xuống đất của mình.

Trong một thoáng cực ngắn đã phát sinh nhiều chuyện như vậy, lúc này bọn họ mới thấy rõ tình huống của hai võ giả ra tay trước.

Một người đang giữ cánh tay máu chảy đầm đìa thấp giọng kêu thảm, một người khác thì xương đùi phải bị bẻ cong về phía sau, máu tươi từ trong ống quần hắn chảy ra, sắc mặt trắng bệch nhìn chân của mình.

Điều này khiến tất cả mọi người ở trước cửa đều cấp tốc lui về phía sau.

Thương nhân và quản sự thế gia được võ giả nhà mình bảo hộ, nhưng thân thể bọn họ đều trở nên hơi run run.

Chu Phàm có thể nói là không ra một chiêu, võ giả Hoán Huyết Đoạn đã bị thương thành như vậy, nếu Chu Phàm thật sự phóng tay muốn giết bọn họ, bọn họ lại có bao nhiêu người có thể sống sót? Bọn họ sao có thể không sợ?

Không ít người của đường đê bờ đông đều đang thầm hối hận, không nên dẫn người của ba đường đê khác tới đây.

Chu Phàm vẫn chậm rãi bước về phía trước, với lượng chân khí khổng lồ trong cơ thể hắn, chấn bị thương hai võ giả Hoán Huyết Đoạn cùng cấp, đối với hắn mà nói chỉ là việc nhỏ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...