Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 864: Chương 864: Khinh ta quá đáng

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm thấy mà trợn mắt há hốc mồm, cũng không biết mình nên làm gì cho thích hợp.

Bàn tay sương mù khép lại thành quyền, trong quyền đầu truyền ra tiếng phát nổ kịch liệt ầm ầm, hiển nhiên là hắc long đang nỗ lực ngoan cố chống lại.

Chỉ là loại ngoan cố chống lại này không hữu hiệu, có máu tươi từ kẽ ngón tay sương mù trào ra.

Chu Phàm hơi ngẩn ra, hắn cảm thấy cứ tiếp tục như vậy, hắc long có lẽ sẽ bị bóp chết, hắn không nhịn được mở miệng nói:

- Không cần thiết phải giết nàng chứ? Để nàng lập công chuộc tội giao ra phương pháp tu luyện Long Thần Ngữ là được mà.

Quyền đầu sương mù trong không trung lại không nghe lời Chu Phàm, quyền đầu tiếp tục siết chặt lại, cho đến khi một tiếng nổ truyền đến, quyền đầu mới buông ra.

Một đống huyết nhục xương cốt khổng lồ không thành hình rơi trên giáp bản, máu tươi từ trên giáp bản lan ra.

Chu Phàm trầm mặc nhìn đống huyết nhục này, chết rồi à?

Hắn không nhịn được thở dài, nàng vẫn quá xung động, dám thiêu hủy vật câu lên, làm như vậy chắc chắn là đang khiêu khích quy tắc mà thuyền chế định.

Lần này xem như là vỗ tay giải tán rồi.

Có điều ngay khi hắn nghĩ như vậy, máu trên giáp bản lại chảy ngược, huyết nhục xương cốt hỗn hợp với máu bốc lên, tỏa ra kim quang rực rỡ.

Chỉ là ngay lập tức, khi kim quang tản ra, nàng lại khôi phục bộ dạng trước đó.

Chu Phàm:

- …

Có điều cũng không phải không có ảnh hưởng, khuôn mặt hắc long biến thành có chút tái nhợt không máu, trên mặt nàng vẫn mang theo vẻ quật cường tàn nhẫn,

- Ngươi cho rằng bổn tọa chết rồi à?

- Nó muốn giết chết bổn tọa cũng không dễ dàng như vậy đâu.

Chu Phàm có chút buồn bực nói:

- Ngươi chết hay không chết đều không sao cả, nhưng Long Thần Ngữ Điển của ta đã không còn rồi.

Trên mặt hắc long lộ ra vẻ vui sướng, nàng cười ha hả, đây vẫn là lần đầu tiên từ lúc nàng ở trên thuyền tới nay làm ra loại chuyện này, cho dù vừa rồi bị thuyền bóp nát, vậy cũng đáng, không ai có thể ở trước mặt nàng dễ dàng có được phương pháp tu luyện Long Thần Ngữ như vậy.

Nhưng tiếng cười của nàng rất nhanh liền đột nhiên dừng lại.

Bởi vì có một dòng sương mù bay tới trước người Chu Phàm, sương mù xoay tròn, rất nhanh lại ngưng tụ thành điển tịch.

Chu Phàm đỡ lấy điển tịch, trên mặt hắn lại lộ ra vẻ vui mừng, đây là bản Long Thần Ngữ Điển vừa bị thiêu hủy.

Hắc long triệt để ngây dại, vừa rồi nàng rơi vào trong phẫn nộ, quên mất với năng lực của thuyền, chỉ cần có chuẩn bị, phục hồi thứ bị thiêu hủy lại như cũ, đây căn bản không phải là chuyện khó khăn gì.

Chẳng trách trừng phạt đối với nàng thiêu hủy Long Thần Ngữ Điển lại nhẹ như vậy, lần này xem như đã hiểu cả rồi.

Chu Phàm vội vàng cất Long Thần Ngữ Điển mất rồi lại có vào trong hộp gỗ, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn hắc long, sợ hắc long lại tới cướp đoạt.

Dẫu sao hắn không dám xác nhận, nếu đốt lần thứ hai, còn có thể phục hồi như cũ hay không.

Nhưng nhìn bộ dạng thất hồn lạc phách của hắc long, biết là hắc long đã từ bỏ rồi, hắn có chút không đành lòng nói:

- Ngươi cũng đừng quá thương tâm, tạm gác lại tấm thân hữu dụng để tái chiến, rồi sẽ có cơ hội giành thắng lợi.

Có điều rất nhanh Chu Phàm lại ngượng ngùng ngậm miệng lại, dẫu sao hắn là người được lợi, nói như vậy luôn sẽ có một loại cảm giác ở bên cạnh nói mát.

Không bao lâu sau trên mặt hắc long lại khôi phục vẻ lạnh lùng, dẫu sao phương pháp tu luyện Long Thần Ngữ bị cướp đi, đã là chuyện được định trước, nàng có nghĩ nhiều cũng vô dụng.

Phụ hoàng từng nói, nếu trận chiến này đã định trước sẽ thất bại, vậy không cần rối rắm, mau chóng kết thúc, bảo tồn thực lực tiến vào trận tiếp theo.

Hắc long chỉ lạnh lùng liếc Chu Phàm một cái, hiện tại đã có thể xác nhận một chuyện, thuyền là quyết tâm giúp nhân loại này, thậm chí không tiếc đắc tội với người dẫn dắt như nàng, nàng xoay người đi đến đuôi thuyền, sương mù lượn lờ quanh nàng.

Nàng muốn về suy nghĩ đối sách một chút, việc này sẽ không bỏ qua như vậy.

- Ê, đợi đã.

Chu Phàm ho khan một tiếng, mắt thấy hắc long sắp biến mất, hắn vội vàng nói:

- Ta còn có thứ muốn ngươi giám định cho ta.

Hắc long chỉ có thể dừng bước, đây là chuyện nàng đã đáp ứng, nếu nàng dám đổi ý, sự trừng phạt của thuyền khẳng định sẽ lại hàng lâm, nàng xoay người trở về.

Chu Phàm vội vàng đưa hộp băng khắc trong tay cho hắc long.

Hắc long từ trong quả cầu lưu ly lấy đi sâu xám lớn làm phí giám định, nhận lấy hộp băng, mở ra nhìn một cái nói:

- Phù lục Ngân cấp trung phẩm.

Nghe miêu tả chi tiết của hắc long, Chu Phàm hơi nhướng mày, đây là một đạo phù lục Ngân cấp trung phẩm thuộc tính băng.

Nhưng với trình độ hiện tại của hắn, cho dù không có phù lục cũng có thể phát huy ra thực lực của phù lục Ngân cấp trung phẩm.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...