Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 863: Chương 863: Không có gì là không câu được (2)
Chu Phàm bình ổn lại tâm tình một chút, sau đó nhìn về phía cần câu xám đậm,
- Hỗ trợ chút đi.
Hắn nhẹ nhàng vung, cần câu có dây câu rủ vào mặt sông.
Mặt sông lấy dây câu làm trung tâm chậm rãi ngưng tụ thành một vòng xoáy, sau đó dây câu căng ra, Chu Phàm mới nhấc cần câu lên.
Phía cuối dây câu câu lên một hộp gỗ đen.
Ánh mắt Chu Phàm lộ ra vẻ mừng rỡ, hộp gỗ đen, bên trong nói không chừng một quyển điển tịch.
Có điều hắn không vội xem kỹ, mà vẫn giống như trước kia, lại vung cần câu, câu lên một hộp băng từ lam băng khắc thành, hộp băng tỏa ra sương khói lượn lờ.
Hai hàng lông mày của Chu Phàm nhướng lên, hắn vẫn là lần đầu tiên câu lên loại hộp băng lam loại hình này.
Hắc long đã đi tới, nàng nhìn hai cái hộp trong tay Chu Phàm:
- Mở ra đến xem đi.
Cho dù trong lòng nàng cảm thấy không thể, nhưng vẫn không nhịn được mà suy đoán theo phương hướng xấu nhất.
Chu Phàm lại dịch bước chân, hắn nhìn hắc long nói:
-Vì sao phải cho ngươi xem? Muốn xem cũng được, cho ta một trăm con sâu xám lớn.
Hắc long hận tới cắn môi, con chó này đúng là vô sỉ, nàng quay đầu đi:
- Ngươi có cho bổn tọa xem, bổn tọa cũng không xem.
Nàng không thể vì thế mà thanh toán một trăm con sâu xám lớn được.
Chu Phàm chỉ cười cười, không để ý tới hắc long nữa, hắn trước tiên mở hộp băng kỳ dị ra xem, chỉ là hộp băng vừa mở, bên trong rõ ràng là một đạo phù lục.
Chất liệu của phù lục là màu trắng, bên trên khắc phù văn màu băng lam.
Điều này khiến Chu Phàm có chút thất vọng thở dài, bất kể đạo phù lục này là dạng phù lục gì, nhưng hiển nhiên không phải là công pháp Khí Khiếu Đoạn và phương pháp tu luyện Long Thần Ngữ mà hắn đang rất muốn.
Có điều thế này cũng không tính là kém nhất, hắn vừa nghĩ tới mạt hung hồng nhạt của Yên Chi, sắc mặt có chút cứng ngắc.
Dẫu sao cho dù vận khí của hắn có tốt tới mấy, cũng có khả năng sẽ câu lên một số thứ kỳ quái, phù lục cũng không phải là không thể được chấp nhận được.
Hắn ho khẽ một tiếng, đóng hộp băng lại, mới cầm lấy hộp gỗ đen, vẻ mặt chờ mong mở hộp gỗ.
Bên trong hộp gỗ là một quyển điển tịch, trên điển tịch viết Long Thần Ngữ Điển.
Chu Phàm hơi ngẩn ra, rất nhanh trên mặt lại lộ ra vẻ vui mừng, đây rất có thể chính là phương pháp tu luyện Long Thần Ngữ mà hắn muốn có.
Hắn vội vàng lật xem, chỉ là chỉ hắn mới lật một tờ, bản điển tịch này đã bị một bàn tay ngọc vươn tới đoạt đi.
Hắc long cầm điển tịch đang nhanh chóng lui về phía sau, nàng đã lui đến đuôi thuyền.
Trên người nàng có dây thừng sương mù lượn lờ, đang chậm rãi buộc chặt lấy thân thể nàng.
Trong lòng nàng hiểu rằng, những sương mù này sẽ tiếp tục siết chặt, thậm chí sẽ cắt ra thân thể nàng ra làm nhiều mảnh, bởi vì nàng đã phạm quy.
Chỉ là nàng không bận tâm, mắt vẫn nhìn chằm chằm bìa điển tịch.
- Sao ngươi có thể cướp đồ của người khác? Mau trả lại cho ta.
Chu Phàm có chút hổn hển nói, hắn không ngờ hắc long lại ra tay cướp đoạt.
Hắc long chẳng buồn để ý, nàng đã cấp tốc mở sách ra xem, hai tay nàng hơi run rẩy, hai mắt giống như phun ra lửa vậy.
Dây thừng Sương mù đã từ trong cơ thể nàng siết ra máu, máu đang chảy ra, nhuộm đỏ y thường xanh lam.
- Ê, ngươi mau đưa trả điển tịch lại cho ta, bằng không ngươi thật sự sẽ bị thuyền giết chết đó.
Chu Phàm hơi nhíu mày nói.
Nếu hắc long không trả, vậy với thực lực của hắn cũng không cướp lại được, nhưng hắc long cứ tiếp tục như vậy khả năng sẽ chết.
- Khinh ta quá đáng, khinh ta quá đáng.
Hắc long cực kỳ tức giận, bản Long Thần Ngữ Điển này không ngờ thực sự ghi chép làm thế nào để khai phá thuật bất truyền của Long Thần Ngữ.
- Ngươi hãy nghe ta nói đã, đừng xung động.
Chu Phàm thấy mà hết hồn, dây thừng sương mù đó đã siết chặt vào trong huyết nhục của hắc long, chẳng lẽ nàng không biết đau à?
- Ngươi ngậm miệng.
Hắc long đã tức tới điên rồi, nàng quát to:
- Thà làm ngọc vỡ chứ không làm ngói lành.
Nói xong tay cầm điển tịch của nàng đột nhiên có liệt diễm màu vàng bốc lên, đốt cháy Long Thần Ngữ Điển thành tro bụi.
Chu Phàm thấy mà mắt trợn trừng, Long Thần Ngữ Điển hắn câu lên cứ như vậy không còn nữa sao?
Sau khi hắc long thiêu rụi Long Thần Ngữ Điển, nàng mới tóm lấy dây thừng sương mù đang siết chặt nàng, phẫn nộ quát:
- Chỉ là Pháp Tắc Thằng Sách (dây thừng pháp tắc) Cũng muốn khiến bổn tọa tứ phân ngũ liệt à?
Tay nàng có long lân màu đen bao phủ, ầm một tiếng, dây thừng sương mù bị nàng giật đứt.
Nhưng lại nhiều sương mù hơn hội tụ đến, tụ thành một bàn tay sương mù.
Sắc mặt hắc long khẽ biến, nàng nhảy về phía trước, chỉ với vậy không thể chạy ra khỏi bàn tay sương mù còn khổng lồ hơn cả thuyền, trực tiếp tóm nàng vào trong lòng bàn tay.