Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 857: Chương 857: Tiểu cô nương
Hắc long thấy Chu Phàm không cười, nhưng nàng biết Chu Phàm khẳng định đang cười nhạo nàng ở trong lòng.
Vừa nghĩ đến đây nàng lại hận, hận mình còn trẻ không hiểu chuyện.
Long tộc rất đặc thù, khi hóa thành hình người, ngoài sống mái cơ bản là không thể thay đổi, kỳ thật phần mặt, thân thể đều có thể biến hóa.
Chỉ là một khi điều chỉnh xong, sẽ không thể thay đổi nữa, cả đời đều là như vậy, huyễn thuật chỉ có thể lừa được người thường, không có nhiều ý nghĩa.
Nhưng lúc ấy nàng cảm thấy xấu đẹp không quan trọng, nói chung nhân loại ở trong mắt nàng cũng không nhìn ra nhiều chỗ khác nhau, thế là nàng không điều chỉnh nữa.
Có điều nàng đã xem nhẹ một chuyện, thiên phú của nàng rất tốt, khi hóa hình tuổi còn nhỏ, liền thành bộ dạng tiểu cô nương.
Không phải vấn đề xấu đẹp, mà là từ thẩm mỹ của nhân loại cho thấy bộ dạng này của nàng đều là yêu kiều yếu đuối.
Là Thần Long, thân là thủ lĩnh của Long Thần nhất tộc, chúa tể của Long tộc, nàng là quân vương có uy nghiêm vô thượng.
Loại từ ngữ yêu kiều yếu đuối này đối với nàng mà nói chính là vũ nhục, vũ nhục lớn.
Cho nên nàng rất ghét hóa thành bộ dạng nhân loại, thuyền hiển nhiên cũng biết việc này, cho nên sau khi nàng khiêu khích nó, mới làm ra trừng phạt như vậy đối với nàng.
Nàng hận tới giống như muốn nghiến gãy cả răng, trên người sát khí lẫm nhiên.
Chu Phàm giật nảy mình, hắn không dám nói đùa nữa, bằng không hắc long này thật sự sẽ bùng nổ.
- Ngươi có tên nhân loại không?
Chu Phàm nói tránh đi.
Đã biến thành nhân loại rồi, cứ gọi là hắc long, Long Chủ cũng không quá thích hợp.
- Gọi bổn tọa Long Chủ đại nhân.
Hắc long lạnh lùng liếc Chu Phàm một cái, nhân loại này có ý gì?
Đường đường là Long Chủ, sao có thể dùng tên của conngười?
Chu Phàm:
- …
- Được rồi, Long Chủ đại nhân.
Chu Phàm từ bỏ, nàng không có tên thì không có tên,
- Hiện tại ta có bao nhiêu con sâu xám lớn?
Hắc long vẫy vẫy tay, một dòng sương mù ngưng tụ thành quả cầu lưu ly, nàng nhìn quả cầu lưu ly nói:
- Một ngàn năm trăm bốn mươi tám con sâu xám lớn.
Chu Phàm không bất ngờ đối với con số này, hắn cảm thấy có chút đáng tiếc, nếu biết Quyệt Liên Quân có biện pháp tự bạo, còn không bằng để hắn một đao kết liễu Quyệt Liên Quân này.
Một quái quyệt cấp Hắc Sát, sâu xám chắc không ít, lại cứ vậy lãng phí.
- Mặc Chú Phù lần trước ngươi cho ta còn không? Cái ngươi đưa ta dùng mất rồi.
Chu Phàm hỏi.
- Có, lần này ta muốn hai trăm con sâu xám lớn mới cho ngươi một đạo.
Tâm tình của hắc long rất khó chịu, cho nên nàng ta tăng giá gấp đôi.
Chu Phàm có chút căm tức nói:
- Lúc trước không phải chỉ cần một trăm con sâu xám lớn thôi à? Một tiểu cô nương như ngươi, sao lại giống như dân phụ thương nhân ở phố lớn ngõ nhỏ thế, cứ thích làm chuyện tăng giá ào ào thế.
- Cả nhà ngươi đều là tiểu cô nương.
Hắc long bị từ tiểu cô nương này khiến cho tức giận đến xù lông, nàng nhe răng,
- Hai trăm con sâu xám lớn, một con cũng không bớt.
Chu Phàm nhìn ra rồi, hắc long là định một bước không lùi, nếu nói tiếp, nói không chừng hắc long còn có thể bởi vì phẫn nộ mà từ bỏ giao dịch với hắn, loại chuyện này rất có thể sẽ phát sinh ở trên người hắc long tính tình nóng nảy này.
Cho nên Chu Phàm không cò kè mặc cả nữa, hắn đang suy nghĩ rốt cuộc là có mua hay không mua?
Nếu không mua, vậy hắn chỉ có thể lựa chọn câu cá, nhưng hiện tại mồi câu một lần là năm trăm mười hai con sâu xám lớn.
Cho dù Mặc Chú Phù ở trong mắt hắn, cũng chẳng khác gì Thế Tử Kiểm, cũng chỉ đáng giá một trăm con sâu xám lớn.
Nhưng thuyền lại không thể quay về vị trí trước đó, nói một trăm con sâu xám lớn cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì, hắc long dám tăng giá mà không hề sợ hãi, cũng có một bộ phận nguyên nhân này.
Chu Phàm thở dài nói:
- Hai trăm con sâu xám lớn à? Ta muốn, hơn nữa ta muốn hai đạo Mặc Chú Phù.
Mua thêm một đạo, để tránh lần sau lại bị tăng giá!
- Được.
Sắc mặt hắc long hơi dịu đi, nàng cảm thấy hài lòng, hài lòng mình vừa rồi không mất đi lý trí nói không bán cho Chu Phàm.
Bằng không sợ rằng nàng lại tổn thất bốn trăm con sâu xám lớn.
Hắc long từ trong quả cầu lưu ly lấy đi bốn trăm con sâu xám lớn, bàn tay trắng nõn của nàng chộp tới hai dòng sương mù, sương mù ngưng tụ thành hai khối giao lân đỏ rực.
Nàng đưa hai đạo Mặc Chú Phù cho Chu Phàm.
Sau khi Chu Phàm tiếp nhận hai đạo Mặc Chú Phù, hắn không nhịn được nói:
- Ngươi rốt cuộc có bao nhiêu đạo Mặc Chú Phù?
- Bổn tọa từng giết hơn một ngàn chín trăm con Xích Giao, muốn Mặc Chú Phù, bao nhiêu cũng có thể vẽ ra.
Mặt hắc long lộ vẻ ngạo nghễ nói.
- …
Chu Phàm thầm líu lưỡi,
- Xích Giao có cừu oán với ngươi à? Sao ngươi giết nhiều như vậy?