Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 856: Chương 856: Nhất lạc linh trượng (2)
Chu Phàm nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng của hắc long.
Nghĩ kỹ lại một chút, hắn đã rất nhiều ngày rồi chưa thấy hắc long.
- Long Chủ đại nhân, ngươi ở đâu?
Chu Phàm hô lên với xung quanh.
Nhưng lại không có được đáp lại.
- Ta muốn câu cá, ngươi mau ra đây.
Chu Phàm lại nói.
Vừa kêu như vậy quả nhiên có hiệu quả, dưới sương mù cuốn động, hiện ra hình dáng của một cự long.
Nhưng sương mù che phủ, hắn vẫn không nhìn rõ thân ảnh trong sương mù.
Bảy cần câu xuất hiện trên bàn vuông.
- Làm cái quỷ gì vậy?
Chu Phàm nhìn bảy cần câu, lại thu thị tuyến về, nhìn hình dáng cự long trong sương mù, trong lòng cảm thấy rất buồn bực.
- Không phải muốn câu cá à?
Trong sương mù truyền ra thanh âm của hắc long.
- Không gấp.
Chu Phàm cười một tiếng, hắn tò mò nhìn sương mù,
- Ngươi lén lút trốn trong sương mù làm gì?
- Cái này không liên quan tới ngươi, ngươi muốn câu cá thì mau câu đi, bằng không bổn tọa quay về đây.
Thanh âm của hắc long nghe lạnh như băng.
- Ta không phải là quan tâm ngươi à?
Chu Phàm nói.
Hắc long cười nhạo một tiếng:
- Bớt ở đây làm bộ làm tịch thôi.
Thấy hắc long không cảm kích, Chu Phàm cười gượng một tiếng, hắc long nói đúng, kỳ thật hắn là tò mò, về phần quan tâm… Đó căn bản là không thể, hắn ăn no rửng mỡ mới quan tâm tới một con Thần Long thực lực cường đại hơn hắn cả ngàn lần vạn lần.
- Ngươi rốt cuộc đang làm gì ở bên trong?
Chu Phàm lại hỏi.
- Cái này liên quan gì tới ngươi? Không câu cá thì đừng gọi bổn tọa.
Sương mù bao phủ hắc long đang rút về phía sau thuyền.
Nàng vừa đi, bảy cần câu trên bàn lờ mờ hóa thành sương mù, có dấu hiệu sắp tản đi.
Đây là quy củ rất cổ quái trên thuyền, có người dẫn dắt thì có cần câu, cần câu một mực được bảo quản trong tay người dẫn dắt.
- Đừng đi.
Chu Phàm hơi ngẩn ra, hắn phóng tới hình dáng cự long đang rút đi.
Chu Phàm vừa gọi, sương mù tạm dừng một chút.
Chu Phàm xông vào trong sương mù, sau đó hắn triệt để trợn tròn mắt.
Trong sương mù có một tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi.
Cô nương mặc y thường xanh lam, mặt to, tóc mây xõa trên vai, khuôn mặt thanh tú lại như bao phủ trong đông lạnh, đôi mắt màu vàng có chút kinh ngạc nhìn Chu Phàm.
Vừa rồi nàng xoay người chuẩn bị rời khỏi, cho nên không thấy Chu Phàm xông tới, chờ khi nàng dừng bước xoay người liền nhìn thấy Chu Phàm.
Nếu ở bên ngoài, đương nhiên không phát sinh chuyện như vậy, nhưng ở trên thuyền, ngũ cảm sẽ bị nhược hóa đến một loại trình độ đáng thương, bằng không nàng sớm đã nghe thấy tiếng bước chân của Chu Phàm rồi.
Sương mù màu xám phiêu tán, hình dáng cự long cũng theo đó không còn tồn tại nữa.
Hình dáng cự long vừa rồi hiển nhiên là sương mù ngưng tụ thành.
Hai người trầm mặc nhìn nhau một lúc, đầu óc Chu Phàm vẫn chưa xoay chuyển kịp, hắn hơi hoàn hồn hỏi:
- Cô nương ngươi là ai?
Kỳ thật hắn muốn hỏi vì sao tiểu cô nương phải ngụy trang thành hắc long đó hơn?
Tiểu cô nương không trả lời, đôi mắt màu vàng khôi phục vẻ sắc lạnh.
Chu Phàm nhìn đôi mắt màu vàng giống như đã từng quen biết, hắn giật mình, trong đầu hiện lên suy đoán liên tiếp, không nhịn được hỏi:
- Ngươi chắc không phải là… Nữ nhi của Long Chủ đại nhân chứ?
Cô nương hơi sửng sốt, tiếp theo đôi mắt màu vàng trợn tròn, trong mắt có lửa giận bốc lên, phẫn nộ quát:
- Đồ chó này, một ngày nào đó bổn tọa sẽ đánh nổ cái đầu chó của ngươi.
Chu Phàm lại ngẩn ra, đây là thanh âm của hắc long đó, nói cách khác nàng chính là hắc long.
- Sao ngươi lại hóa thành hình người?
Chu Phàm không đếm xỉa tới nộ khí của nàng, tò mò hỏi.
Hắn trước giờ chưa từng nghĩ tới hắc long sẽ hóa hình, hơn nữa hắc long có chút bá đạo sau khi hóa hình còn là hình tượng của một tiểu cô nương yếu ớt.
- Bổn tọa thích làm gì thì làm, ngươi quản được à?
Hắc long hừ lạnh một tiếng, nhắc tới chuyện này nàng lại tức.
Nàng khiêu khích vương bát đản thuyền này, sau đó đã bị thuyền triệt để trấn áp, trừng phạt nàng hóa thành hình người trước kia ngưng luyện ra du lịch ở thế giới nhân loại.
Loại hình thái này trong khoảng thời gian ngắn vẫn không thể giải trừ.
Bằng không nàng đúng là không muốn biến thành nhân loại mà nàng khinh thường.
- Ta không quản được.
Chu Phàm cảm thấy chuyện khẳng định không đơn giản như vậy.
Hắc long này nhiều ngày như vậy không lộ diện, nói không chừng chính bởi vì biến thành hình người mà phải muốn ra.
Hơn nữa vừa rồi nàng tránh trong sương mù sợ mình nhìn thấy hình tượng này, từ đó mà khiến uy nghiêm của Long Chủ xuống dốc không phanh sao?
Tiểu cô nương trước mắt hình thành tương phản rất lớn với hình tượng Thần Long khí phách lúc trước của nàng.
Chu Phàm nhịn cười, nhưng ánh mắt quái dị nhìn về phía hắc long lại không giấu được, khiến lửa giận của hắc long lại hừng hực.
Nàng lạnh giọng nói:
- Cười xong chưa?
- Ta không cười.
Chu Phàm vội vàng lắc đầu, có chút ủy khuất nói.
Hắn có việc cầu nàng, không quá muốn chọc giận nàng.