Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 854: Chương 854: Kiểm kê

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lưu Khán Thư vừa hỏi như vậy, những người khác đều nhìn về phía Chu Phàm, dẫu sao ở nơi này chỉ có Chu Phàm là từng tiếp xúc với Quyệt Liên Quân, hắn cũng là mạnh nhất, kiến nghị của hắn được bọn họ coi trọng nhất.

- Kiến nghị của ta là tất cả mọi người của bốn đường đê tốt nhất hãy rút khỏi nơi này.

Chu Phàm nghĩ một chút rồi nói.

Lời này vừa được nói ra, người trong nhà đều trầm mặc.

Bọn họ đương nhiên hiểu, nếu quái quyệt bên trong có thể ra khỏi Quý Khu, đối với bốn đường đê mà nói, đó sẽ là một hồi tai nạn rất lớn, trong lịch sử đường đê bị hủy, đều là quái quyệt của Thất Liên Đường làm ra.

Nhưng quyết định này cũng không dễ dàng đưa ra, bởi vì nơi này có nhiều tài liệu quý hiếm như vậy, bất kể là thương nhân, quản sự thế gia hay là các võ giả đều dựa vào Thất Liên Đường mà thu hoạch lợi ích mình cần. Về phần lui ra ngoài chờ an toàn rồi trở về?

Trong đây sẽ tồn tại không ít vấn đề, ví dụ như phải đợi bao lâu? Thất Liên Đường liệu có thể sau khi bọn họ rời khỏi thì bị thế lực khác thừa cơ chiếm lĩnh không? Sau khi rời khỏi, lại có bao nhiêu võ giả nguyện ý quay về?

Bốn đường đê liệu có vì vậy mà không gượng dậy nổi không?

Đủ loại vấn đề, khiến bọn họ do dự.

- Ta hi vọng các ngươi mau chóng đưa ra quyết định.

Chu Phàm đứng lên,

- Ngày mai ta sẽ rời khỏi nơi này.

Người trong nhà hơi biến sắc, Chu Phàm ngày mai muốn đi, tình huống đã nghiêm trọng như vậy rồi sao?

- Dẫu sao không ai biết quái quyệt gì vào lúc nào sẽ ra? Nếu không phải trời tối, ta có thể là hiện tại đã đi ngay rồi.

Chu Phàm lại nói.

- Lưu chưởng quỹ, ngươi tìm người giúp ta giao hai phong di thư này…

Chu Phàm đưa di thư mà hai võ giả khác viết cho Lưu Khán Thư.

Chỉ là di thư mà thôi, cũng không phải thứ gì đáng giá, để người của Lưu Khán Thư chuyển giao cho người mà hai võ giả đó chỉ đích danh là được rồi.

- Được, không thành vấn đề.

Lưu Khán Thư tiếp nhận di thư từ mảnh vải viết ra, đáp ứng.

Chu Phàm nhìn tất cả mọi người trong phòng một cái, sau đó rời khỏi.

- Vậy chúng ta làm sao bây giờ?

Sau khi Chu Phàm rời khỏi, trên mặt một thương nhân mang theo vẻ lo âu nói.

- Cái này phải xem ngươi nghĩ thế nào?

Lưu Khán Thư đứng lên,

- Nếu muốn ở lại, cũng không ai cản được ngươi.

- Vậy còn ngươi?

Thương nhân đó nhìn về phía Lưu Khán Thư.

- Ta sẽ rời khỏi.

Lưu Khán Thư bỏ lại một câu rồi đi ra.

Sau khi Lưu Khán Thư đi ra cửa, thủ hạ của hắn đưa hắn rời khỏi.

- Ngày kia…

Da mặt Lưu Khán Thư run lên một chút,

- Không, ngày mai ta muốn rời khỏi đường đê, chuyện nơi này các ngươi xử lý mau chóng giúp ta, sau đó các ngươi cũng mau rút lui.

Lưu Khán Thư triệt để sợ rồi, hắn đương nhiên thích tiền, nhưng tiền cũng phải có mạng mới có thể tiêu được.

Hắn tin Chu Phàm, bởi vì Chu Phàm không cần thiết phải nói dối trên loại chuyện này, đối với Chu Phàm là không có bất kỳ lợi ích gì, Thất Liên Đường sợ rằng rất nguy hiểm.

Thương nhân quản sự thế gia đều mang tâm tư riêng, nhưng hai mươi võ giả Hoán Huyết Đoạn chỉ có một người trở lại, chuyện này căn bản là không giấu được, bọn họ cũng không thể giấu.

Tin tức vẫn được truyền ra, đồng thời từ đường đê bờ đông truyền tới ba đường đê khác.

Bốn đường đê đều vì thế mà sôi trào, trong đêm đen sóng ngầm phun trào, có người đang chạy qua chạy lại bẩm báo, có người đã chuẩn bị rời khỏi đường đê, có người đang thì thầm to nhỏ nghị luận tương lai của bốn đường đê.

Tóm lại tối nay đối với rất nhiều người của đường đê mà nói, sẽ là một đêm không ngủ.

Chu Phàm tìm được Thu Hướng Thần giao di thư Ô Cao Hiên viết cho hắn, cảnh giới của Thu Hướng Thần không bằng Ô Cao Hiên, nhưng lại quen biết rất lâu với Ô Cao Hiên, xem như là bạn tri kỉ.

Khi Chu Phàm tìm hắn, hắn đã biết tin tức Ô Cao Hiên tử vong, vẻ mặt hắn bi thương, trịnh trọng cất di thư đi.

Di thư này là viết cho người nhà của Ô Cao Hiên, hắn phải đưa tới nhà của Ô Cao Hiên.

Mã Duệ Phương Lực Hành trong đội của Ô Cao Hiên cũng có mặt.

Chu Phàm kể lại một chút chuyện đã trôi qua cho bọn họ, đồng thời nhắc nhở ba người Thu Hướng Thần tốt nhất hãy mau chóng rời khỏi đường đê, sau đó thì bước đi, ăn vài thứ ở trên đường, lấp no bụng thì về tới nhà của mình.

Châm đèn lên, ánh sáng hiện lên trong phòng.

Lão Huynh ngồi ở cạnh cửa, thủ vệ thay hắn.

Có gió từ trong khe cửa chui vào, tâm lửa lay động, chiếu cho mặt hắn lúc sáng lúc tối.

Hắn nhìn chằm chằm bấc đèn, suy nghĩ một thoáng, lấy ra một đạo Tiêu Tức Phù, dùng bút chu sa cấp tốc viết lên bên trên, sau khi viết xong thì cắn đầu ngón tay điểm một giọt máu.

Tiêu Tức Phù rất nhanh liền bốc cháy, hỏa diễm cháy thành tro tàn màu đen phân tán.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...