Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 851: Chương 851: Di thư (2)
Sắc mặt bốn võ giả Hoán Huyết Đoạn khác nhau, bọn họ không ra tay, trong lòng cũng chưa chắc đã ôm thiện ý, nhưng bất kể là như thế nào, bọn họ vừa rồi đều khắc chế được loại xung động muốn xuất thủ với Chu Phàm.
Chu Phàm cũng không có ý xuất thủ với bọn họ.
Lúc này trong lòng bốn người bọn họ đều cảm thấy bọn họ không bởi vì mất đi lý trí muốn giết Chu Phàm, nhưng vậy thì sao? Bọn họ cũng sắp phải chết rồi.
Chu Phàm và bốn người trầm mặc nhìn nhau một chút, hắn đi đến thuyền chỗ Lão Huynh và Tiểu Quyển.
- Chu huynh đệ.
Ô Cao Hiên không nhịn được gọi.
Cho dù Chu Phàm không có ý giết bọn họ, nhưng bọn họ lại có thể sống được bao lâu?
Chu Phàm dừng bước, hắn nhìn Ô Cao Hiên, trầm giọng nói:
- Xin lỗi.
Trên mặt Ô Cao Hiên lộ ra vẻ chua chát:
- Kỳ thật cái này sao có thể trách ngươi được? Muốn trách thì chỉ trách thực lực của chúng ta quá kém, trách vận khí của chúng ta không tốt, gặp phải Quyệt Liên Quân.
Cũng ba người còn lại cũng ảm đạm, Ô Cao Hiên quen biết với Chu Phàm cũng không được cứu, bọn họ càng không có cơ hội.
Dám vào hồ sen, vậy phải làm tốt chuẩn bị đối mặt với tử vong, cho dù sau khi thời khắc đó tới, cũng khiến người ta rất khó chịu, nhưng bọn họ trừ lựa chọn chấp nhận ra, cũng không có lựa chọn khác.
- Chu huynh đệ, với tình trạng cơ thể của ta, chắc không kịp ra ngoài, ta muốn nhờ ngươi một chuyện.
Ô Cao Hiên nói.
- Nói nghe thử đi.
Chu Phàm nói.
- Ta muốn viết một phong thư, hi vọng ngươi thay ta giao cho Thu Hướng Thần, để hồi báo, thứ trong phù đại của ta có thể đưa cho Chu huynh đệ, cái này liên quan tới an bài đối với người nhà, kính nhờ Chu huynh đệ.
Sắc mặt Ô Cao Hiên trắng tới đã không nhìn thấy một chút màu máu.
Phong thư này đối với Ô Cao Hiên mà nói, hiển nhiên chính là di thư.
- Được, có điều ta sợ có người đuổi theo, chúng ta vừa đi vừa viết.
Chu Phàm nghĩ một chút lại đáp ứng,
- Ba vị kia, nếu muốn viết, ta cũng sẽ chuyển giao thay các ngươi.
Ba người đó liếc mắt nhìn nhau, một người trong đó sắc mặt lộ vẻ sầu thảm lắc đầu, sau đó thì một mình đi vào sâu trong hồ sen.
Hai người khác thì ở lại.
Có điều Chu Phàm vẫn giữ cảnh giác đối với ba người này, hắn không cho khiến ba người lên thuyền của mình, mà là bảo ba người bọn họ ngồi cùng một chiếc thuyền, mình và Lão Huynh Tiểu Quyển thì tay chiếc khác.
Ba người Ô Cao Hiên trước tiên để một người chèo thuyền đi theo Chu Phàm, hai người còn lại thì bắt đầu viết di thư, bọn họ không có giấy mực, chỉ xé một mảnh vải trên áo xuống, dùng máu viết lên.
Sau khi viết xuống, lại đi thay phiên cho người chèo thuyền.
Ba người chỉ mất thời gian rất ngắn đã viết xong di ngôn.
Sau khi viết xong, bọn họ mới gọi Chu Phàm lại.
Chu Phàm nhớ kỹ tên của bằng hữu ở đường đê mà hai người còn lại yêu cầu hắn giao cho, cất ba phong di thư đi, có điều hắn chỉ thu Huyết Tâm Liên Tử trên người ba người làm thù lao, thứ còn lại thì không cần.
Cho dù mạng của bọn họ cũng không còn lâu, nhưng ở trong hồ sen nguy hiểm này, nếu có thủ đoạn bảo hộ, nói không chừng có thể tìm được kỳ ngộ giữ mạng, cho dù hi vọng này là rất xa vời.
Làm xong những cái này, ba người Ô Cao Hiên không nói gì chắp tay với Chu Phàm, sau đó bọn họ phân tán, rời thuyền bay tới hồ sen, biến mất trước mắt hắn.
Chu Phàm thở dài, hắn xoay người trở lại trên thuyền, chèo thuyền rời đi.
…
Nếu may mắn đi tới Quý Khu, vậy sẽ nhìn thấy cảnh trí rất đặc thù.
Bởi vì ở Quý Khu, không có một gốc hoa sen, chỉ có nước đỏ yên ả trong như gương.
Nước đỏ giống như một viên huyết hồng bảo thạch khảm ở giữa Thất Liên Đường.
Hình thành đối lập rõ ràng với thuỷ vực xanh biếc khác.
Ở một góc của huyết hồng bảo thạch, có một đoàn sương trắng, trong sương trắng lờ mờ nhìn thấy bốn đạo thân ảnh chiều cao khác nhau đang ngồi xếp bằng.
- Tiểu Liên chết rồi.
Nam tử ngồi mà còn cao hơn cả một người trưởng thành thở dài nói.