Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 849: Chương 849: Cứu chúng ta

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm trầm mặc nhìn mười chín võ giả Hoán Huyết Đoạn cảnh giới ngang ngửa với hắn này, hắn không tùy tiện tới gần, mà là đứng ở vị trí trước đó, Tử Liên Bệnh chắc không thể lây, nhưng hắn không thể không bảo trì thái độ thận trọng.

- Hết rồi, không có thuốc để giải, bệnh nan y.

Có người lẩm bẩm.

Một võ giả dáng người có chút thấp bé bỗng nhiên nhìn về phía Chu Phàm.

Chu Phàm sớm đã giải trừ Tử Liên Bệnh, lập tức lại để Tử Kim Giáp Trụ bao phủ toàn thân.

- Không đúng, không đúng, ta nhớ rõ hắn hình như đã trừ bỏ được Tử Liên Bệnh rồi.

Võ giả dáng người thấp bé dùng tay chỉ vào Chu Phàm, vội vàng hô lên.

Vừa rồi khi hoảng loạn sợ hãi, hắn loáng thoáng liếc về phương hướng của Chu Phàm cho nên nhìn thấy, ban đầu cho rằng bởi vì mình trúng nguyền rủa mà mắc Tử Liên Bệnh, chưa hồi thần, hiện tại hơi hoàn hồn, hắn liền nhớ tới việc này.

Hắn vừa nói như vậy, lại có mấy vài võ giả mở miệng.

- Ta hình như cũng nhìn thấy.

- Ta cũng nhìn thấy.

Trong nhất thời các võ giả đang lẩm bẩm hoảng loạn đều im lặng.

Mười chín võ giả Hoán Huyết Đoạn đều mắt nhìn chằm chằm Chu Phàm, trong ánh mắt bọn họ lộ ra vẻ chờ đợi bức thiết.

- Chu huynh đệ, ngươi thật sự trừ bỏ được Tử Liên Bệnh rồi à?

Ô Cao Hiên gấp giọng hỏi.

Hiện tại hắn cũng đã mắc Tử Liên Bệnh, hắn không thể không quan tâm việc này.

Chu Phàm im lặng không nói gì.

- Nếu không phải, ngươi cởi giáp mặt của ngươi xuống, cho chúng ta nhìn.

Có võ giả mở miệng trầm giọng nói.

Chu Phàm nhìn những võ giả cảm xúc phần lớn đã ở vào trạng thái sụp đổ này.

Bọn họ giống như trước khi đuối nước tìm được cọng cỏ cứu mạng, nhìn chằm chằm Chu Phàm.

Chu Phàm trầm mặc một chút, giáp mặt trước sau thu lại, lộ ra mặt của hắn một cách rõ ràng.

Tất cả võ giả đều nhìn thấy trên trán hắn không có yên văn, ánh mắt nhìn về phía hắn cũng biến thành càng lúc càng cuồng nhiệt.

- Cứu ta với.

- Đúng vậy, cứu chúng ta.

- Ta cái gì cũng nguyện ý cho ngươi, bất kể ngươi muốn tiền tài, tài liệu, phù lục trên người ta hay là võ kỹ công pháp của ta, ta đều đưa cho ngươi.

- Ta cũng nguyện ý cho ngươi, chỉ cần ngươi cứu ta.

Mọi người chen nhau kêu lên với Chu Phàm, Chu Phàm dần dần nghe không rõ bọn họ đang nói gì.

Chu Phàm hít một hơi, trầm giọng nói:

- Ngậm miệng.

Mười chín người đều ngậm miệng lại.

- Ta không cứu được các ngươi.

Chu Phàm bình tĩnh nói.

- Ngươi nói dối, ngươi có thể cứu bản thân vì sao lại không thể cứu chúng ta?

- Ta quỳ xuống với ngươi.

Thực sự có người quỳ gối rầm một tiếng,

- Chỉ cần ngươi cứu ta, ta nguyện ý làm trâu làm ngựa cho ngươi.

Hắn nói xong miệng còn ho ra một búng máu.

Tử Liên Bệnh sẽ khiến thân thể cường tráng của bọn họ càng lúc càng kém, cho đến khi chết đi.

Mười chín người nói liên tục, đại đa số bọn họ đều cho rằng Chu Phàm có thể cứu bọn họ.

- Ta dùng một đạo phù lục quý giá mới giải trừ được Tử Liên Bệnh, nhưng phù lục này ta chỉ có một đạo.

Sắc mặt Chu Phàm lạnh lùng nói.

- Ta khuyên các ngươi đừng lãng phí thời gian ở trên người ta, hiện tại đi nghĩ biện pháp, nói không chừng còn kịp đấy.

- Không kịp rồi, nơi này là Đinh Khu, cho dù chúng ta bỏ thuyền toàn lực chạy về đường đê, cũng còn lại được bao nhiêu thời gian.

- Vả lại ở đường đê có ai có thể cứu được chúng ta? Đây chính là nguyền rủa của Quyệt Liên Quân cấp Hắc Sát.

Không ít người tuyệt vọng lẩm bẩm.

- Có thể sống sót hay không là chuyện của bản thân các ngươi.

Chu Phàm thở dài nói.

Đầu tiên hiện tại là ban ngày, nếu hắn muốn lập tức đi vào giấc mộng, nhờ hắc long giúp đỡ, nhưng cho dù may mắn được hắc long đồng ý cho hắn tiến vào Khôi Hà Không Gian, hắn cũng không dám mạo hiểm ngủ ở đây.

Bởi vì ngủ ở đây quá nguy hiểm, Quyệt Liên Quân chết rồi, những đồng bạn đó của hắn không biết lúc nào sẽ chạy tới.

Hắn hiện tại chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi này.

Mấu chốt là những võ giả này không quen thuộc với hắn, người duy nhất có chút giao tình cũng chính là Ô Cao Hiên mà thôi.

Nhưng cho dù là Ô Cao Hiên cũng không đáng để phải hắn dùng mạng của mình để mạo hiểm đi cứu.

Những người này dám vào đây, nên có thái độ đối mặt với tử vong.

- Hiện tại chỉ ngươi có thể cứu được chúng ta, đây là ngươi không chịu cứu chúng ta.

Có võ giả hai mắt mang theo oán hận nói.

- Ngươi muốn cái gì chúng ta cũng nguyện ý cho ngươi, vì sao ngươi không chịu cứu chúng ta?

Lại có một võ giả khác hét lên.

- Nếu ngươi không cứu chúng ta, vậy đừng hòng rời khỏi nơi này.

Lại một võ giả sầm mặt nói.

- Lui một vạn bước mà nói, coi như ta có thể cứu các ngươi, ta cũng không nghĩa vụ phải cứu các ngươi!

Một tia đồng tình cuối cùng trong lòng Chu Phàm triệt để tiêu tán, hắn lạnh lùng nói:

- Hiện tại tránh ra cho ta, ta muốn đi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...