Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 846: Chương 846: Có chuyện gì từ từ nói
Hắn đã rất lâu rồi không rời khỏi quá Quý Khu, hoàn toàn không biết về bên ngoài.
- Ừ.
Chu Phàm gật đầu.
- Vậy có chút đáng tiếc, ngươi hiểu biết bao nhiêu về năng lực cuối cùng của ta? Ta là nói điều khiến nhân loại các ngươi sợ hãi nhất đó.
Quyệt Liên Quân thản nhiên hỏi.
Chu Phàm nhìn võ giả ở hai bên,
- Không quá rõ, có điều ta nghĩ ngươi vẫn còn đồng bọn, bọn họ rất có thể sẽ tùy thời từ Quý Khu chạy ra cứu ngươi, cho nên chúng ta không thể tiếp tục nói chuyện phiếm ở đây.
- Tìm lại thuyền, chúng ta rời khỏi nơi này.
Nếu lại có quái quyệt cấp Hắc Sát như Quyệt Liên Quân hoặc là quái quyệt lợi hại hơn hắn tới, thậm chí kẻ gọi là chủ nhân của hắn sắp thức tỉnh, vậy đối với bọn Chu Phàm mà nói, chắc chắn là tai nạn.
Rất nhanh có bốn võ giả đi tìm thuyền, thuyền không trôi quá xa, tìm lại chắc không cần tốn quá nhiều thời gian.
Chu Phàm vẫn dùng đao gỉ gẩy Quyệt Liên Quân, cho dù chém đứt tứ chi của Quyệt Liên Quân, nhưng dẫu sao đây cũng là quái quyệt, mà không phải người.
Chỉ cần Quyệt Liên Quân dám có một chút dị động, hắn sẽ có thể lập tức thông qua đao gỉ làm ra ứng đối.
- Các ngươi không cần sợ như vậy, những đồng bạn đó của ta tạm thời vẫn chưa thể ra khỏi Quý Khu, bọn họ phải bảo vệ chủ nhân đang ngủ say, đương nhiên ta nói ngươi khẳng định sẽ không tin.
Quyệt Liên Quân lắc đầu nói.
- Kỳ thật năng lực cuối cùng của ta, không lợi hại như các ngươi nghĩ, nó không thể khiến ta thật sự sau khi chết đi nguyền rủa tất cả mọi người ở phụ cận.
Hắn tiếp tục nói tới năng lực của mình.
- Bằng không ta nên cùng ngươi về đường đê mà ngươi nói rồi, đến lúc đó có thể khiến nhiều người hơn phải chôn cùng với ta.
Bọn Chu Phàm đang chờ đợi đều ngẩn người, trong mắt rất nhanh liền lộ ra vẻ cả kinh, chẳng lẽ hắn muốn chết?
Có võ giả Hoán Huyết Đoạn đã lui về phía sau mấy bước, tùy thời chuẩn bị rời xa Chu Phàm cùng với Quyệt Liên Quân.
Trên mặt Chu Phàm lộ ra vẻ do dự, hắn không dám giết Quyệt Liên Quân, nhưng có thể ném Quyệt Liên Quân ra thật xa, chỉ là làm chung hắn không dám khẳng định có hữu dụng không, hơn nữa rất có thể sẽ để Quyệt Liên Quân triệt để đào thoát.
- Vô dụng thôi.
Sắc mặt Quyệt Liên Quân hờ hững nói,
- Năng lực cuối cùng của ta là nguyền rủa kẻ địch từng giao thủ với ta trong khoảng thời gian ngắn, đương nhiên cũng bao gồm cả người giao thủ với sinh linh mà ta phục chế.
- Cho dù tốc độ của các ngươi rất nhanh, nhanh đến có thể lập tức chạy ra khỏi hồ sen, cũng không thể tránh được nguyền rủa sau khi ta tử vong.
Những võ giả Hoán Huyết Đoạn đó đều cứng đờ người lại, nếu là như vậy, vậy có chạy bao xa cũng vô dụng.
- Có gì từ từ nói.
Một võ giả trong đó gấp giọng nói,
- Đừng làm chuyện điên rồ, có gì tốt hơn sống sót chứ?
- Chúng ta bảo đảm không giết ngươi.
Lại có người mở miệng nói, trong lòng hắn vẫn còn một câu, chỉ xin ngươi đừng tìm chết.
Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, hắn đang nghĩ Quyệt Liên Quân bị chặt đứt tứ chi thật sự vẫn còn năng lực để tự sát hay không?
Nếu có thì làm thế nào để ngăn cản hắn?
Quyệt Liên Quân phá lên cười, hắn cười tới hai mắt híp lại, chỉ là mắt nheo lại tạo cho người ta một loại cảm giác âm trầm.
- Ta có thể không chết.
Quyệt Liên Quân mở miệng nói,
- Nhưng ta có một yêu cầu.
- Yêu cầu gì, cho dù ngươi muốn chúng ta thả ngươi cũng được.
Trong võ giả có người mở miệng nói, khi hắn nói lời này, còn nhìn Chu Phàm.
Bởi vì hắn làm như vậy xem như đã vượt quyền Chu Phàm, hắn sợ Chu Phàm không vui.
- Ta cũng đồng ý thả ngươi.
Chu Phàm suy nghĩ một chút nói.
Cho dù giết Quyệt Liên Quân có thể có được không ít sâu xám, nhưng hắn đúng là không dám giết.
Hơn nữa Chu Phàm còn nhận thấy, Quyệt Liên Quân này không phải nói đùa, rất có thể là có ý định đồng quy vu tận.
Một quả bom sẽ tùy thời phát nổ như vậy, cứ để hắn đi thì tốt hơn.
- Nhưng ta không đồng ý.
Quyệt Liên Quân nhìn Chu Phàm một cái, nói.
- Ngươi đừng quá phận.
Sắc mặt Chu Phàm lập tức trầm xuống.
- Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào? Ngươi nói nghe thử yêu cầu của ngươi đi.
Có võ giả vội vàng nói.
- Chu huynh đệ, đừng xung động.
Ô Cao Hiên vội vàng kéo tay áo của Chu Phàm.
- Ta muốn hắn chết.
Quyệt Liên Quân nhìn về phía Chu Phàm, lạnh lùng nói,
- Đây là yêu cầu duy nhất của ta.
- Chỉ cần hắn chết, các ngươi thả ta rồi là có thể đi.
Lông tóc toàn thân Chu Phàm dựng đứng lên, hắn thuấn di một cái, rời xa mười lăm võ giả, nhìn thẳng vào bọn họ.
Sắc mặt của mười lăm võ giả trở nên âm tình bất định.
- Sao, không động thủ à?
Quyệt Liên Quân cười hỏi mười lăm võ giả.
Mười lăm võ giả vẫn không ai dám trả lời, bởi vì uy thế Chu Phàm vừa rồi đánh bại Quyệt Liên Quân vẫn khắc ở sâu trong lòng bọn họ.