Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 839: Chương 839: Quyệt Liên Quâ
- Lúc trước ta đưa nhiều chiếc thuyền như vậy trở về, đã cho các ngươi cảnh cáo rõ ràng, đừng tiến vào Thất Liên Đường nữa, vì sao các ngươi lại không học khôn?
Nam tử, thanh âm của hắn giống như thở ra một hơi trong không khí, nhưng lại mang theo vẻ thở dài rất sâu.
Sắc mặt mọi người khẽ biến, chuyện quả nhiên là nam tử này làm.
Bọn họ cuối cùng cũng tìm được chính chủ rồi.
Trong hồ sen gió nhẹ thổi tới, sóng nước dập dềnh, lại không thổi tan đi được bầu không khí khẩn trương.
- Ngươi là ai? Vì sao lại giết chết nhiều người của chúng ta như vậy?
Một võ giả ở đường đê bờ tây tiếng quát như sấm nói.
Ngươi là ai không phải mắng chửi người, mà là thực sự khó có thể phân biệt ra nam tử đột nhiên xuất hiện ở hồ sen này rốt cuộc là người hay là quái quyệt?
Nam tử đứng trên lá sen đối mặt với hai mươi võ giả Hoán Huyết Đoạn, vẫn duy trì lạnh lùng tuyệt đối.
Điều này khiến Chu Phàm lờ mờ trở nên cảnh giác, nếu nam tử này cảm giác được cảnh giới của bọn họ, lại không có một chút sợ hãi nào, vậy chứng tỏ rất có thể là hắn có lòng tin có thể đối phó cả hai mươi võ giả Hoán Huyết Đoạn.
- Nơi này là địa bàn của chủ nhân nhà ta, các ngươi không có sự cho phép của chúng ta lại dám bước vào nơi này, chết thì chết.
Nam tử đó nói.
- Vốn cho rằng các ngươi không dám vào nữa, ai ngờ hôm nay các ngươi lại vào, cũng được, vậy ta lại phí chút thời gian, vặt đầu của các ngươi xuống, rồi lại đưa các ngươi trở về.
Hắn còn có một chủ nhân?
Bọn Chu Phàm cảnh giác nhìn xung quanh, phòng ngừa có thứ khác đánh lén.
Võ giả Hoán Huyết Đoạn có thể đến hồ sen cũng không biết đã trải qua bao nhiêu phiêu lưu, bọn họ thủy chung nhớ kỹ đánh nhau với quái quyệt là một chuyện rất nguy hiểm.
- Ngươi là nhân mị?
Lại có võ giả lên tiếng hỏi,
- Ngươi nói nơi này là địa bàn của chủ nhân nhà ngươi là có căn cứ gì? Bốn đường đê chúng ta kiếm ăn ở đây lâu như vậy, lại chưa từng nghe qua Thất Liên Đường còn tồn tại cách nói có chủ nhân này.
Bọn họ chậm chạp không xuất thủ, là vì trong lòng vẫn bảo trì cẩn thận, trước khi chưa biết thân phận của kẻ địch là gì, địch không động bọn họ cũng không cần thiết phải mạo hiểm.
Bọn họ không muốn tùy tiện phá loại trạng thái giằng co này.
- Ta không phải nhân mị.
Nam tử cười khẽ lắc đầu, hắn quơ quơ sáo ngọc trong tay phải của mình,
- Ta đã rất lâu rồi không nói chuyện với con người, thực lực của hai mươi người các ngươi cũng xem như không tồi, cho nên ta nguyện ý nói với các ngươi.
- Thất Liên Đường trước giờ là thuộc về chủ nhân ta, chỉ là khi chủ nhân ngủ say, chúng ta sẽ không tùy tiện từ trong đi ra, các ngươi cũng không dám tiến vào bên trong… Cũng không đúng, nhân loại tiến vào bên trong đều chết trên tay chúng ta rồi.
Bên trong? Chúng ta?
Đầu óc của Chu Phàm vận chuyển cấp tốc, ‘Chúng ta’ nói cách khác bọn họ không chỉ có một, ‘Bên trong’ lại là chỉ địa phương nào?
Rất nhanh Chu Phàm đã nghĩ đến ở hồ sen nơi nhân loại không dám tiến vào chỉ có Quý Khu, quái quyệt này đến từ Quý Khu.
- Ngươi tới từ Quý Khu?
Có thể nghĩ tới điểm này không chỉ có Chu Phàm, có không ít võ giả đều nghĩ tới, có người đột nhiên thốt lên.
Mắt bọn họ chậm rãi co rút lại, Quý Khu đối với bốn đường đê mà nói tuyệt đối là tồn tại giống như cấm địa.
Có võ giả Hoán Huyết Đoạn to gan dám mạo hiểm tiến vào Nhâm Khu, nhưng tuyệt không dám vào Quý Khu, nơi đó đi vào là vĩnh viễn không ra được.
Có điều chưa từng nghe nói có quái quyệt lợi hại nào từ bên trong đi ra, nếu quái quyệt này thật sự đến từ Quý Khu… Bọn họ bỗng dưng cảm thấy có chút rét lạnh.
- Xem như là vậy đi.
Nam tử trên lá sen hơi gật đầu thừa nhận,
- Có điều đây chỉ là xưng hô của nhân loại các ngươi đối với nơi đó, chúng ta luôn gọi nó là Trầm Thụy Địa (nơi ngủ say), vì chủ nhân ngủ say ở đó, cho nên gọi nó như vậy.
Trầm Thụy Địa?
Bọn Chu Phàm nhớ kỹ lời nói của nam tử, đây có lẽ là tin tức hữu dụng.
- Nhân loại các ngươi luôn thích phân chia nơi nào đó hoặc là quái quyệt thành bao nhiêu khu, lại phân chia cấp bậc gì đó, đúng là rất không thú vị.
Mặt nam tử đứng trên lá sen lộ vẻ bất đắc dĩ,
- Nhưng đó chỉ là cách nghĩ một bên của nhân loại các ngươi.
- Phân chia địa vực thì trước tiên không nói, các ngươi hiểu biết được bao nhiêu về quái quyệt chúng ta? Ngay cả chúng ta cũng không hiểu được bản thân mình.
- Vậy nhân loại chúng ta phân chia ngươi là quái quyệt cấp bậc gì? Là cao hay là thấp?
Chu Phàm cười hỏi.
Hắn đang thăm dò tin tức của quái quyệt này.
Nam tử trên lá sen nhìn Chu Phàm, mỉm cười:
- Các ngươi vòng đi vòng lại, kỳ thật chính là muốn xác nhận thân phận của ta, nhưng ta lại không muốn nói rõ cho các ngươi.