Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 837: Chương 837: Tìm kiếm

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Năm võ giả Hoán Huyết Đoạn bọn Chu Phàm rất nhanh đã lên một chiếc thuyền được các thương nhân quản sự thế gia chuẩn bị, cáo biệt người trên bờ, chèo vào trong hồ sen.

Vừa tiến vào hồ sen, tiếng ồn ào ở ngoại giới lập tức bị ngăn cách, sắc mặt năm người Chu Phàm trở nên cảnh giác nhìn xung quanh.

Lão Huynh ở trên thuyền cũng quay đầu nhìn xung quanh.

Mặt hồ xanh biếc yên lăng như cõi chết, phản chiếu lá sen phản chiếu.

Bọn họ không có bất kỳ phát hiện gì.

Sau khi xác nhận không có nguy hiểm, võ giả Hoán Huyết Đoạn phụ trách chèo thuyền không lái thuyền tới Ất Khu, hắn dọc theo bên trái Giáp Khu mà đi.

Bốn võ giả không chèo thuyền thì lạnh lùng nhìn chằm chằm xung quanh.

Bởi vì thực lực của bọn họ rất mạnh, cho nên thuyền cũng chèo rất nhanh.

Chỉ mất thời gian một nén hương, thuyền mới đỗ lại trên mặt nước của Giáp Khu.

- Xem ra là chúng ta tới sớm nhất rồi.

Ô Cao Hiên khẽ cười nói.

Không bao lâu sau, ba chiếc thuyền trước sau chậm rãi xuất hiện trong tầm nhìn của bọn họ.

Ba chiếc thuyền này tất nhiên là võ giả Hoán Huyết Đoạn của ba bờ tây nam bắc.

Bốn chiếc thuyền không quá tiếp cận, mà là bảo trì khoảng cách nhất định.

Bởi vì nếu nhân số tụ tập quá nhiều ở cự ly gần trong hồ sen, rất có thể sẽ phát sinh chuyện quỷ dị không lường được, cho dù trên bốn chiếc thuyền đều võ giả Hoán Huyết Đoạn nhưng cũng phải bảo trì cự ly.

Võ giả Hoán Huyết Đoạn trên bốn chiếc thuyền đều đứng trên thuyền của mình chắp tay với đối phương.

Sau đó bọn họ vẫn duy trì cự ly thích hợp, chèo tới phương hướng của Ất Khu.

Mỗi một chiếc thuyền đều vẫn duy trì cự ly, bởi vì có cuống sen cách trở, có đôi khi hai chiếc thuyền ở cạnh nhau cũng chưa chắc có thể nhìn thấy đối phương.

Nhưng bọn họ đã sớm có dự đoán về tình huống như vậy.

Ngày hôm qua khi bọn họ trao đổi với nhau, đã ở trên bản đồ vạch ra địa điểm hội hợp rõ ràng, cho dù có một chiếc trong đó tạm thời không nhìn thấy, nhưng phương hướng đi tới của bọn họ không sai lệch.

Hơn nữa bất kể là chiếc thuyền nào, một khi phát hiện tình huống dị thường, đều sẽ lập tức phóng ra đạn tín hiệu thông tri cho ba chiếc thuyền còn lại, khiến cho ba chiếc thuyền còn lại có thể tới trợ giúp đúng lúc.

Sáng sớm, trên lá sen có hạt sương long lanh từ trên bề mặt lá cây trượt xuống, nhỏ lên trên mặt nước trong như gương, làm bắn lên gợn sóng nho nhỏ.

Thuyền đang ở trên nước chèo sâu vào bên trong.

Mặt trời từ phía bắc mới nhú chiếu lên lá sen, khiến cho lá sen phủ lên một tầng quang mang xanh biếc.

Chu Phàm ngẩng đầu nhìn lá sen, hắn không phải đang thất thần thưởng thức cảnh đẹp mặt trời mới mọc trên hồ sen này, mà là phương hướng hắn phụ trách cảnh giới là ở phía trên.

Có đôi khi, nguy hiểm có lẽ sẽ đến từ trên lá sen mỏng như tờ giấy, hoa sen hồng nhạt, đài sen xanh sẫm.

Thuyền của đường đê bờ đông xếp vị trí thứ hai trong bốn chiếc thuyền, vừa phải lo quan sát chiếc thứ nhất, cũng phải nhìn chiếc thứ ba phía sau.

Võ giả Hoán Huyết Đoạn trên thuyền đều có nhiệm vụ của mình.

Nếu bọn họ hơi có chút sơ xuất, nói không chừng sẽ là kết cục toàn quân bị diệt.

Thương nhân, quản sự thế gia nguyện ý trả giá Thất Khiếu Đan mời bọn họ tiến hồ sen đến, Thất Khiếu Đan này rất có thể không dễ lấy như bọn họ nghĩ.

Rất nhanh đã tới Ất Khu, bọn họ đã quyết nghị trước sẽ dừng lại ở điểm dừng chân Ất Khu, đợi bốn thuyền thấy thuyền của đối phương, sau khi xác nhận không có vấn đề, mới lại xuất phát tới điểm dừng chân thứ hai.

Vòng quanh Ất Khu một lúc, bọn họ rất nhanh liền rời khỏi Ất Khu, tiến vào Bính Khu, Đinh Khu.

Thời gian Giữa trưa, bốn chiếc thuyền dừng lại nghỉ ngơi ở một mặt nước của Mậu Khu, yên lặng ăn lương khô.

- Quái quyệt trốn trong chỗ tối đó, liệu có vì sợ chúng ta mà không dám ra không?

Một võ giả ở trên thuyền của Chu Phàm bỗng nhiên mở miệng nói.

Nửa ngày trôi qua, không phải không gặp quái quyệt, nhưng quái quyệt gặp phải đều rất tầm thường, đây khẳng định không phải mà quái quyệt mà bọn họ muốn tìm.

Có đôi khi một số quái quyệt lợi hại sẽ cảm giác được sự uy hiếp của võ giả đối với chúng, từ đó trốn đi không dám công kích võ giả Hoán Huyết Đoạn, cho nên người này mới nói như vậy.

- Nếu nó không ra, hôm nay chúng ta chính là lãng phí thời gian vô ích.

Ô Cao Hiên hơi nhíu mày nói.

Trên thuyền là một trận trầm mặc, bọn họ đã ước định với các thương nhân quản sự thế gia là ít nhất phải xác nhận được căn nguyên của vấn đề, mới có thể có được Thất Khiếu Đan.

Thương nhân và quản sự thế gia đều rất khôn khéo, sẽ không dễ dàng lấy ra Thất Khiếu Đan quý giá.

Đương nhiên không thu thập được quái quyệt gây sự thì cũng không sao, chỉ cần xác nhận được nó đã rời khỏi hồ sen, các thương nhân và quản sự thế gia đều sẽ thanh toán.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...