Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 836: Chương 836: Ra thuyề

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Cho dù Ô Cao Hiên đã từng nói thực lực của Chu Phàm cao hơn hắn, nhưng Vương Lưỡng lại cười nhạt với điều này, hắn căn bản không tin, thậm chí trong lòng còn hoài nghi thực lực của Chu Phàm đã đạt tới Hoán Huyết Đoạn hay chưa?

- Ngươi là tự rút lui, hay là muốn đọ sức với ta?

Vương Lưỡng đứng dậy nói với Chu Phàm.

Trong lòng Ô Cao Hiên cười lạnh không thôi, đúng là không biết sống chết.

- Vậy đọ sức một chút.

Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh nói.

Mọi người rất nhanh liền tản ra, để lại một không gian rộng lớn cho hai người Chu Phàm và Vương Lưỡng.

Bởi vì chuyện liên quan tới Thất Khiếu Đan, trong lòng Vương Lưỡng khinh thị Chu Phàm, nhưng cũng không dám quá lơ là, hắn mang tới trường thương mình thường dùng.

Trường thương trong tay, chiến ý trong lòng hắn lập tức trở nên tràn đầy, chân khí trong cơ thể mãnh liệt rót vào trong trường thương, sau đó rung lên chính là chín đóa thương hoa, đâm nhanh về phía Chu Phàm.

Chín đóa hoa màu đen nở rộ không trung mà sắc bén, chân khí tỏa ra trong không trung, triệt để phong tỏa bốn phương tám hướng xung quanh Chu Phàm, đây là độc môn tuyệt kỹ của Vương Lưỡng.

Trong lòng hắn đang nghĩ suy nghĩ sẽ tránh như thế nào?

Chu Phàm không tránh, đao của hắn khi thương hoa đâm tới mới ra khỏi vỏ, đao quang lạnh thấu xương gạt ngang ra.

Đao thương va chạm phát ra một tiếng keng, chân khí dồi dào trên đao gỉ lập tức nghiền ép tiêu diệt chân khí của trường thương.

Trường thương trong tay Vương Lưỡng bị khí lực to lớn kèm theo chấn cho không cầm được, trường thương bay lên, sau đó cắm chéo xuống mặt đất phía sau hắn.

Mà Vương Lưỡng lại đứng yên không nhúc nhích, bởi vì hắn không dám động.

Lưỡi đao của đao gỉ đã kề vào yết hầu hắn.

Đao gỉ không sắc bén, nhưng yết hầu của con người lại yếu ớt hơn, ở trong tay một võ giả Hoán Huyết Đoạn, đừng nói là một thanh đao gỉ, cho dù là một cọng rơm được rót vào chân khí, cũng có thể thoải mái đâm thủng cổ hắn.

Toàn trường nhất thời yên tĩnh không tiếng động, cho dù Vương Lưỡng ở trong võ giả Hoán Huyết Đoạn không tính là lợi hại, nhưng chỉ một chiêu đã thua, chiến đấu này kết thúc nhanh tới đúng là nằm ngoài tưởng tượng của bọn họ.

Hai mắt Lưu Khán Thư sáng lên, Chu Phàm đúng là lợi hại giống như hắn nghĩ.

Người duy nhất không quá bất ngờ là Ô Cao Hiên, hắn đã sớm biết thực lực của Chu Phàm đáng sợ tới mức nào.

Chu Phàm thu lại lưỡi đao, thản nhiên nói:

- Đa tạ.

Sắc mặt Vương Lưỡng đỏ lên, nhưng hắn biết mình thua rồi, thua triệt để, ngay cả trường thương cũng bị người ta một đao chém bay, khiến hắn không có gì để nói.

Cho dù trong lòng võ giả Hoán Huyết Đoạn ở đây đều rất hiểu, xuất hiện loại tình huống này là vì lượng chân khí kèm theo trên trường thương của Vương Lưỡng bị áp chế trong nháy mắt, bằng không khí lực to lớn cũng không thể thừa cơ đánh bay trường thương.

Có điều như vậy cũng có thể chứng minh, Chu Phàm không chỉ là võ giả Hoán Huyết Đoạn, hơn nữa thực lực còn rất mạnh, bọn họ đều lờ mờ nghĩ, những lời lúc trước Ô Cao Hiên nói chưa chắc đã là tâng bốc Chu Phàm, mà là sự thật.

Ít nhất bọn họ không thể một đao chiến thắng Vương Lưỡng, vì vậy ánh mắt nhìn về phía Chu Phàm của bọn họ đều biến thành vừa kính trọng lại vừa e ngại.

- Ngươi cảm thấy thế nào?

Chu Phàm lại nhìn về phía võ giả Hoán Huyết Đoạn Ngô Tín Trạch.

- Lúc trước Vương huynh từng nói, hắn thắng coi như ta thắng, hiện tại hắn thua, vậy chính là ta thua.

Ngô Tín Trạch cười gương một tiếng, nói.

Lúc này Chu Phàm mới cất đao vào vỏ, hắn dễ dàng giành được danh ngạch cuối cùng.

Khi mọi người đi tới trên mặt đã khôi phục bình tĩnh, có điều những quản sự thế gia, thương nhân đó đều có chút hâm mộ nhìn về phía Lưu Khán Thư.

Bởi vì bọn họ đều biết, Lưu Khán Thư mấy ngày gần đây đi lại rất gần với Chu Phàm, nhãn quang của Lưu Khán Thư này thực sự rất độc ác, hiển nhiên là đã sớm biết sự lợi hại của Chu Phàm, cố ý nịnh bợ Chu Phàm, hiện tại bọn họ còn muốn làm thân, vậy không khỏi rơi xuống một bậc.

Có thể giao hảo với một võ giả Hoán Huyết Đoạn lợi hại như vậy, là chỉ có lợi chứ không có hại.

Trong lòng Lưu Khán Thư cũng đắc ý dào dạt.

Có điều tiền đề là phải giải quyết được vấn đề trong hồ sen.

Tất cả mọi người thu liễm tâm tư, bắt đầu thảo luận chi tiết ra thuyền ngày mai.

Sau khi thương nghị xong, lúc này mọi người mới tản đi.

Rất nhanh người của bốn đường đê đều nhận được một tin tức khiến bọn họ phấn chấn không thôi, ngày mai võ giả Hoán Huyết Đoạn sẽ tạo thành bốn đội vớt thây ra thuyền tới hồ sen thanh trừ nguy hiểm ảnh hưởng đó tới ra thuyền đó.

Hôm sau, trên bốn đường đê của hồ sen đã đứng đầy người, hoan hô cho những võ giả Hoán Huyết Đoạn ra thuyền.

Hai mươi võ giả Hoán Huyết Đoạn hợp lực, chiến lực cường đại như vậy khiến bọn họ tràn ngập lòng tin.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...