Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 830: Chương 830: Không ai (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 12 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lưu Khán Thư vội vàng lắc đầu nói, hắn có ngốc mới đi ở đây đếm xem có bao nhiêu Từ Thủy Thụ Quả, hắn sợ để những đối thủ cạnh tranh của mình nhìn thấy.

- Ngươi không đếm, vậy thiếu cũng đừng tìm ta.

Chu Phàm nói,

- Hai mươi hai hạt Huyết Tâm Liên Tử ngươi chừng nào thì đưa cho ta?

- Ta không mang trên người, đi theo ta, ta sẽ đưa cho ngươi.

Lưu Khán Thư mặt mày tươi cười nói.

Có điều hắn không ngờ Chu Phàm lại lợi hại như vậy, một ngày ra ngoài mang về một Độc Bột Tử và mười một viên Từ Thủy Thụ Quả, chỗ này đã gần đào hết Huyết Tâm Liên Tử tồn kho của hắn rồi.

Nếu Chu Phàm ngày mai vẫn ra thuyền, vậy hắn phải đi chung quanh thu thập Huyết Tâm Liên Tử mới được.

Chu Phàm gật đầu hài lòng, hắn đẩy nhanh tốc độ thu thập đồ.

So với hai thứ Độc Bột Tử và Từ Thủy Thụ Quả này, Lưu Khán Thư coi trọng Chu Phàm này hơn, hắn ở đường đê lâu như vậy, vẫn chưa từng thấy võ giả Hoán Huyết Đoạn nào có thể một mình mang về hai loại tài liệu này.

Hắn ở bên cạnh miệng như quết mật, không ngừng khen Chu Phàm.

Tâng bốc khiến Chu Phàm cảm thấy da đầu run lên từng trận, nếu tâm lý không vững, chỉ sợ hắn sớm đã lâng lâng cho rằng mình là đệ nhất cao thủ thiên hạ rồi.

Có điều Lưu Khán Thư không tâng bốc được bao lâu thì không nói được nữa, không phải trong bụng hết từ ngữ, loại người như hắn cho dù bảo hắn đối với một thân cây cũng có thể khen ba ngày ba đêm, mà là trong đám người bên bờ truyền đến từng đợt tiếng ồn ào.

- Làm sao vậy? Còn không mau đi tìm hiểu.

Lưu Khán Thư hờ hững quay đầu nói với võ giả bên cạnh.

Năm võ giả bên cạnh hắn trợn mắt nhìn về phía hồ sen,

- Lão gia, ngươi mau nhìn hồ sen kìa.

Lưu Khán Thư nhìn về phía hồ sen, trên mặt hắn lộ ra vẻ cả kinh.

Chu Phàm vốn đang cắm đầu thu dọn đồ hơi nhíu mày, hắn đứng dậy nhìn về phía hồ sen.

Bên hồ sen có năm chiếc thuyền đang trôi, chỉ là trên cả năm chiếc đều không có người.

Năm chiếc thuyền trống trôi tới bờ, khiến trong lòng ai nấy đều bỡ ngỡ.

Trên bờ tĩnh lặng một lúc, phát ra tiếng xôn xao lớn hơn, tất cả mọi người đang cấp tốc lui về phía sau tận lực rời xa bờ.

Bọn Lưu Khán Thư và Chu Phàm cũng không ngoại lệ.

Có một số võ giả còn khẩn trương rút ra binh khí, cảnh giác chăm chú nhìn năm chiếc thuyền không trôi về.

Năm chiếc thuyền không va vào bờ, ngừng lại.

- Đi, sai người xem thử.

Một thương nhân mở miệng la lớn, trong mắt hắn mang theo vẻ sợ hãi.

Năm chiếc thuyền trống này khiến tất cả mọi người nhớ tới chiếc thuyền trống trôi về mấy ngày trước.

Chỉ là một lần năm chiếc thuyền trống, ở đường đê không ai từng thấy chuyện quỷ dị như vậy.

Dưới lời hứa của thương nhân và quản sự thế gia, rất nhanh có hai võ giả được vũ trang hạng nặng rụt rè tới gần năm chiếc thuyền trống đó.

Hai võ giả đến gần nhìn thấy trong thuyền toàn là đầu người, mỗi một chiếc thuyền đều có ba tới năm cái.

Vết thương trên cổ rất không hoàn chỉnh, có thể nhìn ra được đầu chắc là bị miễn cưỡng giật xuống đặt ở trên thuyền gỗ.

Sau khi hai võ giả xác nhận, sắc mặt mới có chút trắng bệch chạy về, nói ra những gì bọn họ nhìn thấy.

Trong đám người lại phát ra một trận tiếng xôn xao, trên mặt không ít người đều mang theo vẻ sợ hãi.

- Hôm nay bên chúng ta có bao nhiêu chiếc thuyền ra khơi? Trước mắt đã trở lại bao nhiêu chiếc?

Có một quản sự thế gia trầm giọng hỏi.

- Ba mươi tư chiếc, hiện tại đã trở lại… Nếu không tính năm chiếc thuyền trống này thì có hai mươi bảy chiếc.

Người thống kê trả lời.

- Vậy vẫn có hai chiếc còn lại chưa thấy bóng dáng.

Có người nói khẽ.

Mọi người phần lớn đều trầm mặc, cũng có người thấp giọng thì thầm với đồng bạn.

Các thương nhân và quản sự thế gia nhìn nhau một cái, sau đó đều không hẹn mà cùng dặn dò võ giả bên cạnh mình.

Có thể nhìn thấy có hơn mười võ giả bước nhanh rời khỏi bờ sông, bọn họ chạy tới đường đê.

Chu Phàm hơi nhướng mày nghe mọi người thảo luận.

Sắc trời dần tối, hai chiếc thuyền đó cuối cùng vẫn không xuất hiện.

- Có ai muốn xem năm chiếc thuyền đó không? Nếu không thì thiêu đi.

Một đội trưởng của một đội vớt thây trong đó la lớn.

Năm chiếc thuyền trống này là tuyệt đối không thể để chúng qua đêm ở đây.

Lại có mấy người rụt rè đi tới thuyền trống.

Chu Phàm nghĩ nghĩ một chút, cũng nhấc chân đi đến chỗ năm chiếc thuyền trôi về.

- Chu huynh đệ, đừng đi.

Lưu Khán Thư vội vàng khuyên.

- Không sao, đi xem một chút.

Chu Phàm không quay đầu lại lắc đầu, hắn không tận mắt nhìn, sẽ không yên tâm.

Hắn từ trong phù đại lấy ra mấy đạo phù lục, dán lên trên người mình, rất nhanh liền đi tới mép thuyền.

Bởi vì sắc trời u ám, đầu cũng bị hắc ám bao phủ, chỉ có thể nhìn thấy hình dáng đại khái.

Phi trùng ham mê thịt thối như ruồi nhặng bay vòng quanh đầu.

Bốn võ giả đứng bên cạnh hắn che mũi, tận lực không để hít vào mùi hôi đó.

- Như vậy thì không thể nhìn rõ, ta châm lửa lên, các ngươi có không ý kiến gì không?

Chu Phàm mở miệng nói.

Bốn võ giả bên cạnh, có hai người không nói gì xoay người rời đi, ba người còn lại vẫn đứng ở tại chỗ, gật đầu với Chu Phàm, hiển nhiên đồng ý đẻ Chu Phàm làm như vậy.

Chu Phàm vươn một ngón tay, đầu ngón tay có hỏa diễm màu lam sáng lên, hơi chiếu sáng một chiếc thuyền.

Máu tươi trên mặt ba cái đầu đã đông lại thành biến thành màu đen, mắt bọn họ trợn lên lồi ra, gương mặt dưới ánh sáng vẫn lộ ra vẻ sợ hãi trước khi chết.

Giống như bọn họ trước khi chết đã nhìn thấy thứ rất đáng sợ.

- Rốt cuộc là quái quyệt nào làm?

Có người nhẹ giọng lẩm bẩm.

- Hồ sen xuất hiện quái quyệt chuyên môn liệp sát đội vớt thây à?

Người khác mở miệng nói.

- Chiếc thuyền trôi về ngày hôm kia, xem ra không phải bất ngờ.

Người thứ ba thở dài nói.

Chu Phàm không nói gì, hắn chỉ hờ hững nhìn ba cái đầu trên thuyền, chỉ từ cái đầu thì không thể nhìn ra quá nhiều thứ.

Nhưng thuyền không có một chút tổn hại nào, vẫn nguyên vẹn, đồ trên thuyền cũng rất hoàn chỉnh, chứng tỏ quái quyệt bọn họ gặp phải có thể rất cường đại, cường đại đến bọn họ ngay cả chống cự cơ bản cũng không làm được.

Chu Phàm và bốn võ giả đó lại nhìn đầu trên bốn chiếc thuyền còn lại, vẫn không có thu hoạch gì lớn.

Sau khi bọn họ xác nhận không có ai muốn tới xem đầu người trên thuyền nữa, liền ném ra phù lục, phù lục rơi xuống trên năm chiếc thuyền.

Hỏa Diễm Phù Văn bạo phát, năm chiếc thuyền rất nhanh liền bốc cháy, trên bờ sông hỏa quang ngút trời.

Khi sắc trời triệt để tối đen, người trên bờ để mặc năm chiếc thuyền cháy, toàn bộ đều đi đến đường đê.

Khi tới gần đường đê, đám người tụ lại mới tản ra đi làm việc của mình, nhưng trên mặt không ít người đều mang theo vẻ lo lắng.

- Chu huynh đệ, hôm nay khi ngươi ra thuyền về thuyền có gặp phải chuyện gì dị thường không?

Khi thấy đã ít người, Lưu Khán Thư mới mở miệng hỏi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...