Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 829: Chương 829: Không ai

Mục lục truyện Long Xà Chi 5 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Thuyền chèo trên mặt nước giống như mã não xanh, hiện ra từng đợt sóng nhẹ, diệt quái quyệt dám công tới, lướt qua Canh Khu, Kỷ Khu, Mậu Khu, Đinh Khu, Bính Khu, Ất Khu.

Đợi khi xuyên qua hoa sen của Giáp Khu nhìn thấy bờ, đã là lúc tịch dương.

Ánh mặt trời đỏ thiếu xuống mặt nước, trên bờ đã tụ đầy người, đang chờ thuyền vớt thây trở về.

- Được rồi.

Chu Phàm nhìn Tiểu Quyển vẫn đang đứng chổng ngược.

Tiểu Quyển có chút không tin, nàng thò đầu ra mặt nước, phát hiện mặt mình quả nhiên đã trở lại như cũ, mới vui vẻ phiên xoay người đứng lên, có điều nàng bởi vì đứng chổng ngược quá lâu, cả người quay cuồng lảo đảo, giống như say rượu.

Nàng vẻ mặt đau khổ lắc lư chạy chậm chui vào trong lông chó của Lão Huynh.

Khi Chu Phàm chèo thuyền tới, hấp dẫn không ít tầm mắt.

Có điều người ở đường đê đã sớm quen với chuyện Chu Phàm đơn độc ra thuyền, thương nhân và quản sự thế gia vào hai ngày trước khi Chu Phàm về thuyền, còn có thể đi tới tán gẫu hai câu, nhưng mỗi lần Chu Phàm đều trở về không có thu hoạch, bọn họ cũng lười chẳng buồn hỏi nữa.

Hôm nay bọn họ chỉ nhìn một cái rồi di dời tầm mắt, tiếp tục nhìn chằm chằm mặt nước.

Lưu Khán Thư do dự một chút, vẫn dẫn theo võ giả của mình cười đi tới.

Bất kể Chu Phàm có thu hoạch hay không, hắn vẫn phải bảo trì quan hệ hữu hảo với Chu Phàm, chào hỏi một chút lại không phải việc gì khó.

Chỉ là khi Lưu Khán Thư đi đến mép thuyền của Chu Phàm, Chu Phàm ném cho hắn hai cái túi da thú.

Lưu Khán Thư ngẩn người,

- Chu huynh đệ, đây là gì?

- Thứ ngươi muốn.

Thứ ta muốn?

Lưu Khán Thư nhìn túi da lại ngây ra một thoáng, có điều rất nhanh hắn đã cởi túi thứ nhất ra xem, bên trong là Độc Bột Tử của Kiếm Độc Oa.

Hai tay hắn hơi run rẩy, lén nhìn xung quanh một chút, vội vàng đóng túi lại, mở túi thứ hai, nhìn thấy mười một trái Từ Thủy Thụ Quả bên trong, thân thể hắn lại run lên.

Không phải hắn chưa từng thấy Độc Bột Tử và Từ Thủy Thụ Quả, trên thực tế cho dù có nhiều Độc Bột Tử và Từ Thủy Thụ Quả tới mấy cũng sẽ không khiến hắn giật mình như vậy, nhưng vấn đề là Chu Phàm hôm nay là một mình ra thuyền.

Đây mới là chỗ khiến Lưu Khán Thư kinh ngạc nhất.

Hắn nhìn Chu Phàm đang bận rộn thu dọn đồ trên thuyền, hắn đang nghĩ Chu Phàm là làm được thế nào?

- Đồ không có vấn đề gì chứ?

Chu Phàm quay đầu nhìn Lưu Khán Thư đang ngẩn người, hỏi.

- Không có vấn đề.

Lưu Khán Thư hồi thần, hắn vội vàng cười đáp.

- Vậy như tối hôm qua đã nói, một Độc Bột Tử cùng với mười một viên Từ Thủy Thụ Quả, chính là hai mươi hai hạt Huyết Tâm Liên Tử, ngươi không cần đếm số lượng Từ Thủy Thụ Quả à?

Chu Phàm hỏi.

Cho dù chưa hỏi Ô Cao Hiên giá, nhưng nghĩ chắc thương nhân này cũng không có can đảm lừa hắn, nếu dám lừa hắn.… Hừ!

- Không cần, ta tin Chu huynh đệ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...