Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 828: Chương 828: Trúng độc
Lão Huynh lắc lắc đầu, chung quanh mặt nước đều rất bình tĩnh.
Sau khi Xác nhận an toàn, con ngươi của Tiểu Quyển đảo quanh, nàng nhìn về phía Từ Thủy Thụ Quả mà mình mang về.
Tổng cộng mười hai trái Từ Thủy Thụ Quả, đen nhánh.
Nàng nuốt nước miếng, lại nhìn chung quanh, cuối cùng không nhịn được nhảy xuống, chạy nhanh mấy bước, dùng tay đỡ một trái Từ Thủy Thụ Quả còn cao hơn nàng một chút, há miệng cắn ăn.
Lão Huynh:
- …
- Hì hì, lão đại, ngươi có muốn ăn không? Trái cây này vừa thơm lại ngọt.
- Ta nói với ngươi nhé, đồ của chủ nhân không ăn cũng uổng, ăn không phải trả tiền ai lại không ăn, ăn rồi lại không phải trả tiền, không ăn là ngu ngốc…
Nàng lải nhải.
Lão Huynh quay đi, không nhìn nàng nữa.
Tiểu Quyển đang ăn cao hứng bỗng nhiên phát hiện có bóng râm bao phủ nàng.
Nàng nhìn bóng râm hình xoay trên boong thuyền, cái miệng nhỏ nhắn giống như con chuột đang ăn vụng đẩy nhanh tốc độ, cắn răng rắc, nhét cả trái Từ Thủy Thụ Quả vào trong miệng, sau đó mới quay đầu nhìn chủ nhân nhà mình.
Thịt quả trong miệng nàng nhất thời không thể nuốt vào, khiến cho cái miệng nhỏ của nàng phình lên, giống như bơm khí, nàng mở miệng nói một cách mơ hồ không rõ:
- Ủ ân, ươi ở ại ồi à, a mang ái ây ề ồi ây.
Chân mày Chu Phàm giật giật, hắn nghiêm túc nghĩ một chút mới hiểu được lời nói của Tiểu Quyển: Chủ nhân, ngươi trở lại rồi à, ta mang trái cây về rồi đây.
Hắn túm Tiểu Quyển lên, quay người nàng lại:
- Con nhóc này, không ngờ dám ăn vụng, những lời nhổ ra, nhổ ra…
Nhưng Tiểu Quyển vẫn xoay ngược lại, nàng cũng có thể nuốt xuống thịt quả trong miệng, bắt Tiểu Quyển nàng nhả thứ đã ăn vào ra á? Thế không phải là chuyện đùa sao?
Chu Phàm thấy nàng đã nuốt hết, hắn cười khổ một tiếng ném nàng lên thuyền, tức giận nói:
- Chân gà chân vịt cắt hết.
- Đừng ác như vậy chứ?
Tiểu Quyển mặt như đưa đám, nàng không ngờ chủ nhân lại về nhanh như vậy.
Chu Phàm không để ý đến Tiểu Quyển, mà là cất Từ Thủy Thụ Quả trong túi thú mềm, hắn bắt đầu chèo thuyền rời khỏi nơi này.
Hắn dựa vào ưu thế tốc độ, thoải mái dẫn Yêu Tinh Đình vòng một vòng, Yêu Tinh Đình thấy không đuổi kịp, mới từ bỏ bay về Từ Thủy Thụ.
Chắc hiện tại phát hiện Từ Thủy Thụ Quả bị hái rồi, ở vào một loại trạng thái cuồng bạo, nếu để Yêu Tinh Đình phát hiện ra thuyền của hắn, vậy nguy to.
Tiểu Quyển thì đang thầm đau lòng chân gà chân vịt của mình đều bị cắt hết, ngồi ở bên cạnh hối hận không thôi.
Chu Phàm chèo thuyền tới Tân Khu, Lão Huynh bỗng nhiên sủa một tiếng về phía Tiểu Quyển đang ngồi ở mép thuyền mà hối hận.
- Lão đại ngươi sủa ta làm gì?
Tiểu Quyển có chút khó hiểu hỏi.
Chu Phàm liếc Tiểu Quyển một cái,
- Mặt của ngươi đen rồi.
- Mặt của ta đen?
Tiểu Quyển ngẩn người, nàng vội vàng đứng lên, thò đầu vào nước hồ, sau đó hét lên một tiếng.
Sắc mặt của nàng đen như than chì, đen tới nàng cũng không nhận ra.
- Đồ là không thể ăn bậy.
Chu Phàm cười nói,
- Từ Thủy Thụ Quả chính là một loại tài liệu có chứa kịch độc, hiện tại ngươi độc phát rồi.
- Chủ nhân, những lời cứu ta, ta sắp chết rồi hự…Sắp chết rồi hự.
Tiểu Quyển lăn qua lăn lại trên boong thuyền.
- Không có thuốc để cứu đâu, chờ chết đi.
Chu Phàm lắc đầu nói.
Tiểu Quyển tựa vào boong thuyền, trong mắt lộ ra vẻ hoang mang, nàng vươn bàn tay đang run rẩy ra:
- Ta sắp chết sao…
- Ai bảo ngươi ăn vụng linh tinh.
Chu Phàm vừa chèo thuyền vừa thở dài nói.
- Chờ sau khi ngươi chết, ngươi muốn làm lễ tang thế nào? Nếu muốn thuỷ táng, vậy thì đơn giản, đợi lát nữa ngươi nhắm mắt, ta sẽ ném ngươi vào trong nước.
Nước mắt Tiểu Quyển ứa ra,
- Ta không muốn chìm xuống đáy nước cho cá ăn.
- Vậy ngươi muốn thế nào?
- Ta không muốn chết.
Tiểu Quyển khóc tu tu nói.
- Sau này còn dám ăn vụng không?
Chu Phàm hỏi.
- Không dám.
Tiểu Quyển vừa rơi nước mắt vừa nhìn trộm Chu Phàm.
Nàng rất thông minh, thấy chủ nhân nói như vậy, biết mình khẳng định là cứu được.
- Ngươi lộn ngược lên, kiên trì đến lúc lên bờ, chắc có thể giải độc.
Chu Phàm nghiêm túc nói.
Tiểu Quyển vội vàng trồng cây chuối, dùng hai tay chống cho mình đứng chổng ngược.
- Cố lên, đừng có ngã xuống, chân của ngươi vừa chạm đất là độc huyết sẽ chảy ngược, vậy cho dù là thần y đến cũng không cứu được.
Chu Phàm cố nén cười nói.
Tiểu Quyển nghiêm túc gật đầu.
- Còn nữa, khi giải độc cũng đừng quên quan sát xung quanh.
Chu Phàm lại nói.
- Vâng.
Tiểu Quyển dùng hai tay đi đến mép thuyền để quan sát.
Chu Phàm quay mặt đi, hắn sợ mình nhìn nữa sẽ thật sự không nhịn được mà cười ra tiếng.
Từ Thủy Thụ Quả căn bản không có độc tính quá lớn, ngay cả người thường cũng không độc chết được, huống chi là quái quyệt như Tiểu Quyển, hiệu quả , có thể mang tới tối đa cũng chỉ là khiến mặt của Tiểu Quyển đen một lúc, nhưng nếu không cho tiểu nha đầu tham ăn này một giáo huấn, sau này khẳng định sẽ lại ăn vụng.