Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 827: Chương 827: Tiểu Quyển chạy mau (2)
- Có gì từ từ nói, ta không nhổ tóc ngươi, nhưng không có ngươi hỗ trợ thì thực sự là không được, ngươi ở trên nước chạy rất nhanh, tốc độ bơi của Lão Huynh không bằng ngươi…
- Nếu ngươi nguyện ý hỗ trợ, cho ngươi thêm năm cái chân gà.
Chu Phàm nghĩ nghĩ một chút rồi nói.
- Ta muốn năm cái chân vịt.
Con ngươi của Tiểu Quyển đảo quanh.
- Được.
Chu Phàm đáp ứng, trong lòng hắn lại nghĩ, lúc trước không chịu giúp tiểu gia hỏa này mua chân vịt, quả nhiên là đúng.
Nếu để nàng mỗi ngày đều ăn chân vịt, hiện tại sẽ không dụ được nàng.
- Chủ nhân, vậy chúng ta phải làm gì?
Tiểu Quyển thấy chân gà biến thành chân vịt, cũng trở nên tích cực,
- Phải nói trước nhé, nếu sẽ mất mạng và đứt tóc, ta không làm đâu.
Theo Tiểu Quyển, thứ quý giá nhất, mạng nhỏ xếp đầu tiên, tóc xếp thứ hai, chân vịt xếp thứ ba, chân gà xếp thứ tư.
Chủ nhân xếp thứ mấy? Hắn đương nhiên là xếp sau cùng!
- Ngươi nhìn thấy không?
Chu Phàm dùng tay chỉ vào Từ Thủy Thụ,
- Trên cây đó có một đám Yêu Tinh Đình, hiện tại cho ngươi hai lựa chọn, thứ nhất, ngươi đi dẫn dụ chúng, thứ hai ta đi dẫn dụ chúng, ngươi thay ta hái hết quả trên cây xuống.
- Ta đi hái quả.
Tiểu Quyển quyết đoán lựa chọn cái an toàn nhất.
Về phần chủ nhân chết, nàng cũng không sống được, điều đó căn bản không nằm trong phạm vi cân nhắc của nàng.
Nói chung trước hết là không thể khiến nàng mạo hiểm.
- Ngươi sẽ hái quả à? Đừng làm hỏng, nếu làm hỏng một quả, cắt một cái chân vịt, chân vịt cắt hết thì tới chân gà, chân gà cũng cắt hết thì ngươi nợ ta chân gà.
Chu Phàm uy hiếp.
- Ta sẽ cẩn thận.
Sắc mặt Tiểu Quyển ngưng trọng, gật đầu nói.
- Hơn nữa tốc độ của ngươi phải nhanh, biết chưa? Nếu quá chậm, chúng quay lại mà thấy ngươi, ta cũng không cứu được ngươi đâu.
Chu Phàm lại nhắc nhở.
Dẫu sao Chu Phàm cũng không biết, Yêu Tinh Đình sẽ đuổi theo hắn chạy bao xa.
- Vâng.
Sắc mặt Tiểu Quyển càng ngưng trọng hơn.
- Đi thôi, ngươi trước tiên lặn xuống bơi tới dưới tàng cây, ta đi dẫn dụ chúng, như vậy mới có thể tiết kiệm được không ít thời gian cho ngươi hái quả.
Chu Phàm ra chủ ý cho Tiểu Quyển, biện pháp này cũng được nhắc tới trên sách.
Tiểu Quyển nói gì nghe nấy, nàng nhảy vào trong nước, bơi tới Từ Thủy Thụ.
Sau khi ước lượng Tiểu Quyển đại khái đã đến nơi, Chu Phàm mới đạp nước mà đi, khi hắn tới gần Từ Thủy Thụ một trượng, toàn bộ Yêu Tinh Đình đều xòe hai cánh trong suốt, phát ra tiếng kêu.
Chúng đang cảnh cáo Chu Phàm.
Chu Phàm cười cười, hắn dùng vỏ đao gạt mặt nước, một làn nước bị vỏ đao gẩy lên, hắn đánh ra một chưởng.
Nước tản ra ngưng tụ thành bọt nước bắn lên, rơi xuống Từ Thủy Thụ, chấn cho Từ Thủy Thụ lắc lư.
Cánh của mấy trăm Yêu Tinh Đình phát ra tiếng rầm rầm, bay nhanh về phía Chu Phàm, thân ảnh của chúng ở trong không trung nhanh tới chỉ có thể nhìn thấy huyết ảnh mơ hồ.
Chu Phàm bay nhanh phía bên phải, thân thể kéo ra từng tàn ảnh.
Toàn bộ Yêu Tinh Đình đều đuổi theo nhân loại dám khiêu khích chúng này.
Phía sau Chu Phàm giống như có một đóa mây màu máu bay theo.
Yêu Tinh Đình không có trí tuệ quá cao, chúng vừa xuất động liền xuất động toàn bộ, không để một bộ phận Yêu Tinh Đình lưu thủ.
Tốc độ của chúng rất nhanh, không có thân pháp cấp ảo ảnh cực hạn, đúng là chưa chắc đã có thể chạy khỏi được chúng.
Đây cũng là nguyên nhân võ giả không muốn trêu chọc chúng.
Nhưng thân pháp của Chu Phàm chính là cấp thuấn di, hắn dẫn theo Yêu Tinh Đình trong chớp mắt đã chạy ra ngoài trăm trượng.
Sau khi nghe thấy tiếng rầm rầm đi xa, Tiểu Quyển ở dưới mặt nước chui ra, tóc đen hai tay nàng phát ra bay sợi tóc màu đen về phía cây.
Sợi tóc nhiều không đếm được phân tán lượn lờ quanh Từ Thủy Thụ Quả màu đen, kéo toàn bộ Từ Thủy Thụ Quả từ trên cây xuống.
Sau đó nàng kéo Từ Thủy Thụ Quả chạy vội trên thủy, nhanh tới kéo ra một làn sóng trắng rất dài.
Nàng rất sợ Yêu Tinh Đình trở về thấy nàng, cho nên xem như dùng ra hết sức bình sinh để chạy nhanh.
Tiểu Quyển giống như một mũi tên nhảy lên thuyền, Từ Thủy Thụ Quả bị nàng kéo ở phía sau cũng bị kéo lên trên thuyền gỗ.
Từ Thủy Thụ Quả một mực được sợi tóc dày bao bọc, cho nên cho dù động tác của Tiểu Quyển lớn như vậy cũng không sợ làm hỏng trái cây.
Nàng thu hồi toàn bộ sợi tóc, sau đó nhảy vào trong lông chó của Lão Huynh mà run rẩy, đáng sợ quá, may mà những Yêu Tinh Đình đó không trở về thấy nàng.
Vị trí của Thuyền gỗ khá là kín đáo, những Yêu Tinh Đình đó không thể phát hiện, bằng không nàng đã cân nhắc tới chèo thuyền đào tẩu rồi.
Chỉ là nàng nhỏ như vậy, nên chèo thế nào?
Ừm, dùng tóc quấn mái chèo gạt đi gạt lại trên boong thuyền, thế có được không?
Nàng thật sự nghiêm túc suy nghĩ, vừa nghĩ như vậy, sự sợ hãi trong lòng cũng vơi đi.
Nàng từ trên lông chó thò đầu ra,
- Lão đại, chúng có tới không?