Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 826: Chương 826: Tiểu Quyển chạy mau

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Đầu ếch của Kiếm Độc Oa vẫn hơi ngửa lên, nó không thể phản ứng kịp, đao gỉ mang theo lôi hồ đen xì và lãnh lam liệt diễm dễ dàng cắt đứt bụng nó.

Xoẹt.

Thân thể của Kiếm Độc Oa bị cắt ra hai bên từ bụng, máu đen phun tung toé, lôi hồ và liệt diễm không ngừng ăn mòn thân thể của nó.

Mắt thấy Kiếm Độc Oa đã chết, Chu Phàm mới một chém tới đầu ếch của nó, cắt xuống toàn bộ đầu ếch cùng với túi độc.

Nếu không như vậy, rất dễ sẽ bị lôi hồ và liệt diễm trong thi thể Kiếm Độc Oa hủy diệt túi độc.

Võ giả Hoán Huyết Đoạn không muốn trêu chọc Kiếm Độc Oa, có một nguyên nhân khác là: Ở trong chiến đấu, bọn họ muốn cố ý tránh không công kích túi độc, cũng không phải một chuyện dễ dàng.

Một khi thương nhân thua mua nói là tài liệu Độc Bột Tử đã bị hủy, vậy trận chiến này liền biến thành không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Chu Phàm xách đầu ếch vẫn hơi ngửa lên, dựa theo phương pháp mà Lưu Khán Thư cung cấp cắt Độc Bột Tử xuống.

- Tiểu Quyển, chúng ta đi.

Lúc này Chu Phàm mới quay đầu tìm kiếm Tiểu Quyển.

Tiểu Quyển Sợ chết thấy chiến đấu đã kết thúc, lúc này nàng mới từ trong nước trồi cái đầu nhỏ lên, ôm tóc đen đã đứt của mình, nước mắt lưng tròng, giống như trân châu rơi xuống:

- Chủ nhân, tóc của của ta đứt rồi.

Chu Phàm nhìn Tiểu Quyển khóc thương tâm như vậy, cũng có chút dở khóc dở cười.

Với tính đặc thù của Khiển Quyển Phát, cho dù tóc đứt, không cần một ngày đã dài trở lại.

Chu Phàm mang theo Tiểu Quyển trở về trên thuyền, tiểu gia hỏa này nhảy lên đầu chó của Lão Huynh, lăn qua lộn lại khóc như chết đi sống lại ở đó, khiến lông chó của Lão Huynh ướt nhẹp, giống như vừa có một trận mưa to.

Chu Phàm cất túi độc, ho khẽ một tiếng an ủi nó, lại hứa sẽ cho ba cái chân gà to, Tiểu Quyển mới nín khóc mỉm cười.

Kỳ thật Tiểu Quyển căn bản không cần ăn gì, nàng có thể mượn Chu Phàm để bổ sung năng lượng, nhưng nàng thích mỹ thực con người làm, nhất là chân gà, chân vịt.

Hắn ước lượng thời gian thấy còn, căn cứ vào Chỉ Hướng Ngư và bản đồ, chèo thuyền cấp tốc tiến vào sâu hơn Tân Khu.

Trong quá trình tiến về phía trước, sau khi hắn cấp tốc thanh trừ hai quái quyệt dám tới gần thuyền, mới ngừng lại.

Hoa sen trên mặt nước phía trước đã biến thành thưa thớt, Thất Liên Đường càng vào sâu thuỷ vực trung tâm, hoa sen lại càng ít.

Ở chỗ khoảng mười trượng, có một gốc cây to giống như sứ trắng sinh trưởng trong nước, trên cây có từng quả màu đen to bằng nắm đấm.

Đó chính là Từ Thủy Thụ.

Mơ hồ có thể thấy được lá cây trắng to như bàn tay của Từ Thủy Thụ hiện lên lấm tấm màu máu bất quy tắc.

Lá cây của Từ Thủy Thụ là màu trắng tuyền, những lấm tấm màu máu đó là Yêu Tinh Đình dính trên lá cây.

Chu Phàm hơi nhíu mày, đàn Yêu Tinh Đình cấp Huyết Oán này đối phó.

Yêu Tinh Đình có thị lực cực tốt và vô cùng nhanh nhẹn, thân thể của chúng rất cứng rắn, Yêu Tinh Đình có ba ưu điểm này là rất khó bị giết chết.

Chu Phàm có tự tin những Yêu Tinh Đình này không thể phá được phòng ngự của hắn, nhưng Yêu Tinh Đình sẽ ở trên Từ Thủy Thụ, là vì vào thời điểm mấu chốt chúng muốn cắn nuốt Từ Thủy Thụ Quả để gây giống hậu đại.

Nếu một khi phát hiện không thủ được Từ Thủy Thụ Quả, chúng thà hủy diệt Từ Thủy Thụ Quả, cũng sẽ không lưu lại cho người hoặc quái quyệt dám cướp đoạt Từ Thủy Thụ Quả.

Cho nên Chu Phàm chỉ cần dám tới gần, với tốc độ của những Yêu Tinh Đình này, hắn cũng không dám khẳng định mình có thể cướp được bao nhiêu trái Từ Thủy Thụ Quả.

Trong sách nhỏ Lưu Khán Thư đưa có nói biện pháp duy nhất chính là để một Hoán Huyết Đoạn tốc độ cực nhanh sức chịu đựng không tồi nghĩ cách dẫn dụ Yêu Tinh Đình, sau đó thì người khác tới hái quả.

Hơn nữa dây dưa quá lâu với những Yêu Tinh Đình này, sẽ vô cùng lãng phí thời gian, nói không chừng không kịp quay về.

Chu Phàm nghĩ nghĩ một chút, hắn lại nhìn về phía Tiểu Quyển đang ngồi trên đầu chó tiếc nuối tóc bị đứt.

Cảm nhận được cái nhìn chăm chú của Chu Phàm, tóc Tiểu Quyển lập tức dựng đứng, giống như một cái chổi, nàng lắc đầu toàn thân run rẩy nói:

- Ta không đi.

- Ta đã nói gì đâu.

Vẻ mặt Chu Phàm vô tội, nói.

- Bất kể chuyện gì ta cũng không đi.

Tiểu Quyển ủy khuất rúc đầu vào trong lông chó rậm rạp,

- Chủ nhân, ngươi tha cho ta đi, tóc ta đứt nhiều như vậy, thảm lắm…

- Nhưng tóc ngươi dùng có hết đâu, đừng nhỏ mọn như vậy.

Chu Phàm rất nghẹn lời với tính cách coi tóc như sinh mệnh của Tiểu Quyển.

- Ngươi không hiểu đâu, tóc đứt một sợi, Tiểu Quyển cũng rất thương tâm.

Tiểu Quyển lắc đầu nói.

- Ta bảo đảm, lần này tuyệt đối sẽ không để tóc ngươi đứt.

Chu Phàm thề.

- Ta không đi.

- Ngươi đừng quá đáng, nếu không đi, nhổ sạch tóc ngươi, tóc ngươi chính là của ta.

- Oa…

Tiểu Quyển khóc.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...