Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 824: Chương 824: Gió lạnh thổi (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Cái giá cao phải trả đó khẳng định là sinh ý lỗ vốn.

Ai nguyện ý làm sinh ý lỗ vốn?

Lưu Khán Thư chỉ nhìn thấy hi vọng như vậy ở trên người Chu Phàm.

Sau khi Lưu Khán Thư rời giường, lớn tiếng ồn ào, đánh thức hạ nhân và võ giả trong nhà.

Các võ giả hạ nhân trong nhà đều cảm thấy rất kinh ngạc trước hành động khác thường này của Lưu Khán Thư, chỉ có thể làm việc.

Bận rộn một lúc, Lưu Khán Thư lại dưới sự vây quanh của các võ giả, tới trên bờ hồ sen.

Lúc này bên bờ chưa có mấy người, Lưu Khán Thư dẫn theo các võ giả hắn thuê đứng ở bên bờ yên lặng hứng gió lạnh đêm tối và sáng sớm luân phiên.

Các võ giả thì đều yên lặng oán thầm trong lòng, đến sớm như vậy để làm gì?

- Đồ ta bảo các ngươi mang, không quên mang theo chứ?

Lưu Khán Thư lại chẳng buồn để ý tới suy nghĩ của thuộc ha, xoay người hỏi.

- Lão gia yên tâm, chúng ta đều mang theo rồi.

Một võ giả trả lời.

Lúc này Lưu Khán Thư mới hơi gật đầu, không nói gì nhìn từng con thuyền ở bên bờ, để mặc gió lạnh thổi vào mặt… Hình như thật sự hơi lạnh.

Người trên bờ dần dần nhiều lên.

Những người cùng nghề của Lưu Khán Thư, thương nhân quản sự thế gia cũng lục tục vừa ngáp vừa tới, khi bọn họ nhìn thấy Lưu Khán Thư, đều có chút bất ngờ vì hắn tới sớm như vậy.

Kỳ thật buổi sáng là không có tài liệu để thu mua, bọn họ tới đây, đều ôm hi vọng làm tốt quan hệ với đội vớt thây ra thuyền hôm nay, trước tiên dùng tiền đặt trước một số tài liệu, để trong lòng vững tâm hơn.

Ít nhất cũng biết được, hôm nay đội vớt thây nào ra thuyền, có thể mang về những tài liệu nào, nếu những cái này cũng không biết, vậy đừng hòng trở nên nổi bật trong một đám đồng nghiệp.

Có điều cũng không cần phải tới sớm như vậy, đội vớt thây ít nhất cũng phải hừng đông mới dám ra thuyền.

Những thương nhân quản sự thế gia này chỉ là trong lòng có chút nghi hoặc, bọn họ chào hỏi nhau, đi đến đội vớt thây quen thuộc, nói chuyện.

Hôm nay Lưu Khán Thư lại không làm như vậy, hắn vẫn thấp thỏm chờ đợi, đồng thời nhìn xung quanh.

Trong tưởng tượng của hắn, Chu Phàm sẽ mang đến hai võ giả Hoán Huyết Đoạn trở lên, đến lúc đó khẳng định sẽ dẫn tới chấn động rất lớn.

Có điều những người cùng nghề đó dưới tình huống không rõ tin tức, rất khó cạnh tranh với hắn.

Dẫu sao thứ Chu Phàm chuyện đều là hắn chuẩn bị, hắn trên tiên thiên có ưu thế hơn hẳn.

Rất nhanh hắn thấy Chu Phàm tới, chỉ là Chu Phàm vẫn giống như trước kia, bên chân dẫn theo một con chó to, phía sau… Không có ai.

Mặt Lưu Khán Thư vì thế mà cứng đờ, có điều hắn vẫn bước nhanh tới, vừa đi vừa nhìn, người đâu rồi?

Chẳng lẽ là về sau mới tới à?

Ừm, nhất định là như vậy rồi.

Trên mặt Lưu Khán Thư lộ ra nụ cười quen thuộc:

- Chu huynh đệ, buổi sáng tốt lành.

- Lưu chưởng quỹ.

Chu Phàm cũng cười nói.

Lưu Khán Thư theo Chu Phàm đến cạnh chiếc thuyền của hắn, các võ giả của hắn cũng bước nhanh sát theo bước chân của Lưu chưởng quỹ.

- Chu huynh đệ, thứ ngươi muốn, ta đã chuẩn bị xong cho ngươi rồi.

Lưu Khán Thư thần thần bí bí nhìn xung quanh một chút, mới hạ giọng nói.

Thanh âm của Lưu Khán Thư thấp như vậy, hiển nhiên là không muốn để mỗi người chú ý.

Ở trong mắt hắn, có thể kéo dài bao lâu hay bấy lâu, tốt nhất thành viên tiểu đội của Chu Phàm tới muộn một chút.

Lưu Khán Thư bảo thủ hạ để đồ lên trên thuyền của Chu Phàm.

Đồ có bản đồ da dê, ba chiếc lồng sắt che vải đen và một quyển sách.

Chu Phàm vén vải đen lên nhìn nhìn, con rắn thân thể giống như ngọc lưu ly đen ở trong lồng đang thụt thò lưỡi.

Chu Phàm ngẩng đầu cười nói:

- Phiền Lưu chưởng quỹ.

- Không cần khách khí, chúng ta chính là bạn làm ăn mà.

Lưu Khán Thư mặt mày tươi cười nói.

Chu Phàm bắt đầu làm công tác chuẩn bị ra thuyền, Lưu Khán Thư thì ở bên cạnh nói chuyện phiếm với hắn.

Cho đến khi Chu Phàm hoàn thành công tác ra thuyền, sau đó hắn đẩy thuyền đến trên mặt nước, cũng nhảy lên, chắp tay nói với Lưu Khán Thư:

- Lưu chưởng quỹ, vậy chờ về thuyền, tạm biệt.

Lưu Khán Thư ngây ra, hắn trơ mắt nhìn Chu Phàm đã chèo thuyền đi, mới gấp giọng hô:

- Chu huynh đệ, người của ngươi còn chưa đến mà?

- Lưu chưởng quỹ, không ai đến cả, chỉ có một mình ta thôi.

Chu Phàm cũng không quay đầu lại nói.

Lưu Khán Thư:

- …

- Có một mình thì bảo ta chuẩn bị những thứ này cho ngươi làm gì?

Ngươi đang trêu ta à?

Lưu Khán Thư nói thầm trong bụng, nhưng hắn không nói ra được, bởi vì Chu Phàm đã chèo đi xa rồi.

Trong lòng hắn nghĩ, có lẽ Chu Phàm là muốn dò đường trước, trù bị chuyện đội vớt thây cũng không gấp được.

Vừa nghĩ như vậy, hắn liền thả lỏng, có điều sáng hôm nay dậy sớm như vậy, trong lòng hắn có chút buồn bực.

- Đi, quay về.

Lưu Khán Thư tức giận nói.

Chu Phàm một mực chèo thuyền, vẫn giống như trước kia, mất thời gian không ngắn mới tới Tân Khu của hồ sen.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...