Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 819: Chương 819: Khách thăm bất ngờ (2)
Chu Phàm chèo thuyền đi tới một lúc, mới dừng lại lấy ra Chỉ Hướng Ngư, xác nhận phương hướng, lại cười nói với Lão Huynh:
- Lão Huynh, ta phải chèo thuyền, hôm nay dựa vào ngươi cảnh giới cho ta, bất kể nhìn thấy thuyền hay là quái quyệt đều sủa cho ta biết.
Lão Huynh:
- Gâu gâu.
Hắn lại nghĩ tới có bốn phương hướng phải nhìn, Lão Huynh không thể nhìn hết được, hắn vỗ vỗ cái đầu bóng loáng của mình:
- Tiểu Quyển, ngươi ra đây cho ta.
Vô số sợi tóc từ trên đầu hắn mọc ra, rơi xuống, hình thành một người nhỏ bằng ba ngón tay ở trên giáp bản.
- Chủ nhân có gì phân phó, Tiểu Quyển nhất định muôn lần chết không chối từ.
Tiểu Quyển mắt long lanh nhìn Chu Phàm.
Chân mày Chu Phàm nhướng lên, quái quyệt này hô khẩu hiệu thì rất vang, nhưng mỗi lần làm việc đều bỏ công không bỏ sức, hắn giẫm một cước, Tiểu Quyển vù một tiếng hóa thành sợi tóc, từ dưới đế giày hắn chạy ra.
- Đi trông chừng một bên cho ta, có tình huống thì nói cho ta biết, nếu có sơ sót, cắt tóc ngươi.
Chu Phàm sầm mặt nói, hắn cũng không có biện pháp, nếu hơi có chút hời hợt, Tiểu Quyển sẽ bãi công tiêu cực.
- Vâng.
Hai tay Tiểu Quyển ôm đỉnh đầu, bước nhanh đi, nhảy lên một lên thuyền, mở to mắt giám thị.
Có Tiểu Quyển và Lão Huynh thay hắn cảnh giới xung quanh, hắn có thể chuyên tâm chèo thuyền nhìn phương hướng.
Tốc độ chèo thuyền của hắn còn nhanh hơn khi đồng hành với bọn Ô Cao Hiên, chỉ là thỉnh thoảng không thể không dừng lại ứng phó một số quái quyệt tập kích hắn, dưới thêm thêm bớt bớt như vậy, thời gian hắn tới Tân Khu là tương đương với khi ở cùng đội vớt thây với Ô Cao Hiên.
Sau khi đến Tân Khu, tốc độ chèo thuyền của hắn chậm lại, cùng Lão Huynh, Tiểu Quyển bắt đầu tìm kiếm bóng dáng của Huyết Tâm Liên, may mà có Lão Huynh và Tiểu Quyển giúp hắn, tìm kiếm của hắn cũng không tính là chậm.
Thời gian một ngày nháy mắt đã trôi qua, Chu Phàm từ chèo về, xuyên qua các khu vực của hồ sen, khiến thuyền thuận lợi cập bờ.
Hôm nay hắn không tìm được Huyết Tâm Liên, có điều đối với tình huống này cũng đã sớm có dự đoán, dẫu sao muốn tìm được Huyết Tâm Liên vẫn cần dựa vào vận khí.
Sau khi hắn dẫn theo Lão Huynh lên bờ, lập tức phát hiện trên bờ có không ít tầm mắt đều dừng ở trên người mình.
Những tầm mắt này đến từ đủ loại người như đội vớt thây, thương nhân quản sự thế gia.
Còn có người không nhịn được tới hỏi Chu Phàm, hôm nay tới khu nào của hồ sen?
Chu Phàm nhướng mày, hắn không ngờ lại có nhiều người chú ý hắn như vậy, hắn thuận miệng đáp qua loa vài câu, không nói mình đến chỗ nào, nghiêm mặt dẫn theo Lão Huynh rời khỏi hồ sen.
Sớm đã có người biết thực lực của Chu Phàm ít nhất cũng là Tẩy Tủy Đoạn, một võ giả Tẩy Tủy Đoạn trở lên, hơn nữa còn dám một thân một mình ra thuyền, dưới tình huống không biết nội tình, không ai dám trêu chọc, chỉ có thể trơ mắt nhìn Chu Phàm rời khỏi.
Chu Phàm không để chuyện này ở trong lòng, dẫu sao cũng không thể bởi vì quá nhiều người chú ý tới hắn mà hắn sẽ không ra thuyền đi tìm Huyết Tâm Liên nữa.
Đối với hắn mà nói, mỗi một ngày đều rất quý giá.
Ngày hôm sau hắn vẫn theo lẽ thường ra thuyền, vẫn là một ngày không có thu hoạch.
Có điều buổi tối hôm nay sau khi hắn trở lại nhà ở mình thuê, lại nghênh đón một vị khách bất ngờ.
Tới tìm Chu Phàm là thương nhân Lưu Khán Thư.
Chu Phàm đứng ở trước cửa nhìn thương nhân đã thấy vài lần, nhưng chưa từng nói chuyện, hắn nhíu mày.
- Sớm vậy, Chu huynh đệ chắc chưa ngủ phải không?
Trên mặt Lưu Khán Thư lộ ra nụ cười, mỉm cười hỏi.
- Có việc gì?
Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh nói.
- Chỉ là muốn tìm Chu huynh đệ tán gẫu một số chuyện, hay là chúng ta tìm một chỗ yên ắng nhé?
Lưu Khán Thư lại cười nói.
Nơi yên ắng một chút?
Ở đường đê chính là không dễ dàng tìm được.
Bất kể là tửu phường quán ăn hay là nơi khác, khi chưa tới đêm khuya, đều là người đến người đi, nếu thật sự nói có nơi yên lặng, vậy cũng chỉ có phòng mình thuê.
Lưu Khán Thư là muốn mời Chu Phàm đến chỗ ở của hắn ngồi một chút.
Ở đường đê, nếu nói ai ở nơi xa hoa nhất, vậy không ngoài những thương nhân quản sự thế gia này, nơi ở của bọn họ mới chính thức được coi là thoải mái ở đường đê.
Có điều Chu Phàm lắc đầu, một đi một về quá lãng phí thời gian, hắn nghĩ nghĩ một chút rồi nói:
- Vào trong rồi nói.
Không thể không nói Lưu Khán Thư đột nhiên tới tìm hắn, cũng khơi dậy lòng hiếu kỳ của hắn, bằng không hắn cũng sẽ không để Lưu Khán Thư tiến vào.
- Các ngươi trông chừng ở bên ngoài.
Lưu Khán Thư nói một câu với ba võ giả bên cạnh hắn, sau đó đi vào.
Nhà Chu Phàm thuê rất nhỏ, hắn để Lưu Khán Thư ngồi trên chiếc ghế gỗ duy nhất, mà hắn thì ngồi trên giường, dưới chân là Lão Huynh giống như con nghê.