Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 818: Chương 818: Khách thăm bất ngờ
- Ngại quá, việc này ta không tiện nói với các ngươi.
Mã Duệ cười khổ nói, không có sự cho phép của Chu Phàm, nàng cũng không dám nói lung tung.
- Mã đại tỷ, cái này có gì mà khó nói, đường đê đã quá lâu là không có một ai ra thuyền, ngươi nói một chút cho chúng ta đi.
Một võ giả trong đó cười hỏi.
- Ngươi gọi ai là đại tỷ? Cả nhà ngươi đều là đại tỷ.
Sắc mặt Mã Duệ lập tức lạnh lùng, chỉ vào võ giả đó quát.
Võ giả đó rụt cổ lại.
- Đều tránh ra.
Mã Duệ vẫy vẫy tay, không chịu tiết lộ gì.
Nhưng cho dù Mã Duệ không nói gì, rất nhanh tất cả mọi người ở đường đê bờ đông đều biết, có một người mới chưa tới được mấy ngày không ngờ đơn độc một mình ra thuyền.
Một người đơn độc ra thuyền, bất kể là tới khu nào, đây đều là một loại biểu hiện của tự tin và cường đại.
Đương nhiên cũng rất có thể là quá ngu xuẩn quá suy nghĩ viển vông đang tự tìm chết.
Bất kể là loại tình huống nào, võ giả một thân một mình ra thuyền đều là rất ít.
Cho nên người trên bờ mới ngạc nhiên về việc Chu Phàm một thân một mình chèo thuyền vào hồ sen như vậy.
Có điều Mã Duệ lại không nói gì đã bước đi, mọi người cho dù muốn biết tới mấy, cũng không có ai để hỏi, chỉ có thể đều tự giải tán.
Thương nhân họ Lưu tên là Khán Thư, phụ thân hắn là một thương nhân, hi vọng hắn có thể trở thành một người đọc sách, thi đậu công danh, chỉ là hắn vẫn kế thừa nghề của cha trở thành một thương nhân.
Cho nên Lưu Khán Thư, rất ghét người khác gọi tên của hắn, cũng không muốn nói với người khác tên mình.
Nhưng hắn là một thương nhân rất khôn khéo, sau khi người khác đều đi rồi, mắt đảo quanh, nói với một võ giả ở bên cạnh:
- Ta nhớ rõ đêm qua ngươi nói với ta bên bờ tây có một chiếc thuyền lớn bị chìm, hình như là võ giả rất lợi hại?
Thuyền lớn được nói tới ở đường đê không phải ý tứ là thuyền rất lớn, mà là nói thực lực của đội vớt thây trên thuyền đó rất mạnh.
Đêm qua khi nhận được tin tức đã quá muộn, hắn quá mệt mỏi, không nghiêm túc lắng nghe.
Võ giả đó ngẩn người vội vàng nói:
- Nghe nói trên thuyền có hai võ giả Hoán Huyết Đoạn, có điều vẫn chưa xác nhận được có chìm hay không, chỉ là ngày hôm qua không trở về.
- Ngày hôm qua không trở về, vậy tương đương với đã chìm rồi.
Lưu Khán Thư lắc đầu, bình thường ra thuyền ngày nào, buổi tối mà không trở về thì xác suất còn sống là rất thấp.
- đội vớt thây có hai võ giả Hoán Huyết Đoạn, chỉ có thể là tới Tân Khu vớt thây, mà mấy ngày nay bọn Ô Cao Hiên cũng một mực tìm Huyết Tâm Liên ở Tân Khu, ơ…
Trong lòng Lưu Khán Thư hiện lên một suy nghĩ mà ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy bất khả tư nghị.
Dẫu sao phạm vi của Tân Khu lớn như vậy, xác suất hai đội đụng nhau là rất nhỏ, nhưng vạn nhất là thật…
Các võ giả nhìn lão gia nhà mình lâm vào trong trầm tư, cũng không dám lên tiếng quấy rầy.
- Nếu là thật, vậy thuyền này không khỏi quá lớn rồi…
Lưu Khán Thư thấp giọng lẩm bẩm, hắn hít một hơi lạnh.
- Ngươi tới đường đê bờ tây một chuyến, điều tra xem thuyền đó có thật sự không trở về không? Quan trọng nhất là, thực lực chân chính của đội vớt thây trên thuyền đó có phải thực sự mạnh như vậy không, biết chưa?
Lưu Khán Thư chỉ vào một võ giả, nói.
- Vâng, lão gia.
Võ giả đó dạ một tiếng, xoay người rời đi.
- Ngươi về đường đê điều tra tất cả tin tức về võ giả một mình ra thuyền hôm nay, kín đáo một chút cho ta, tận lực đừng để quá nhiều người biết.
Lưu Khán Thư lại nói với một võ giả khác.
Võ giả Thứ hai gật đầu tỏ vẻ hiểu rồi, quay lại đường đê.
Lưu Khán Thư có chuyện dặn dò xong, hắn lại nhìn về phía Thất Liên Đường, trên mặt nước đã không thấy bóng dáng của một con thuyền nào, hắn rung đùi đắc ý, không nghĩ nhiều nữa, có phải hay không rất nhanh sẽ biết.
Thuyền của Chu Phàm chèo không chậm, rất nhanh hắn đã tiến vào trong rừng nước từ hoa sen tạo thành.
Vừa hay có một chiếc thuyền đỗ lại ở Giáp Khu, đội vớt thây này hôm nay cũng định mạo hiểm vào sâu, kỳ thật Giáp Khu cũng có rất nhiều tài liệu, không thể nói là đáng giá, nhưng thu hoạch một ngày, đối với võ giả bình thường mà nói cũng là một khoản tiền không nhỏ.
Đội vớt thây của chiếc thuyền này ngơ ngác nhìn Chu Phàm một mình một thuyền lướt qua bên cạnh bọn họ không xa.
- Một mình…
Sắc mặt của đội trưởng đội vớt thây rất phức tạp, mãi lâu sau vẫn không nói gì.
- Lão đại, hắn chỉ có một mình, hay là chúng ta đuổi theo, cướp hắn một phen.
Có một thanh niên thật thà chất phác nói.
Đội trưởng Đội vớt thây quay người lại vỗ một cái vào gáy thanh niên đó, khiến cho hắn một lảo đảo, thiếu chút nữa thì ngã vào trong nước.
- Cái này thằng khờ này, trong đầu con mẹ nó toàn là cứt à, hắn đã dám một mình chèo thuyền vào, vươn một ngón tay ra cũng có thể dí chết tất cả người trong đội chúng ta.
Đội trưởng đội vớt thây há miệng chửi to.