Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 817: Chương 817: Đơn độc ra thuyề

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Từ sau khi hắn tiến vào Hoán Huyết Trung Đoạn, cảm giác huyết khí của mình rõ ràng có chút không chống đỡ được.

Nếu có tài liệu hoặc là đan dược loại huyết khí, có thể cấp tốc bổ sung huyết khí tổn thất trong cơ thể, mà Huyết Tâm Liên Tử chính là một loại tài liệu huyết khí cấp cao.

Chỉ nhìn qua Huyết Tâm Liên Tử một chút, nhớ lại phương pháp phục dụng Huyết Tâm Liên Tử, hắn mới nuốt vào từng hạt Huyết Tâm Liên Tử. Mà khi nuốt, phải đợi một hạt Huyết Tâm Liên Tử triệt để tản thành huyết khí, mới có thể ăn hạt thứ hai, cái này là để phòng ngừa huyết khí tràn ra, tạo thành tổn thương đối với thân thể.

Cho đến hạt thứ mười một, Chu Phàm mới dừng phục dụng Huyết Tâm Liên Tử.

Hắn có thể cảm thấy huyết khí trong cơ thể mình tràn đầy.

Cũng là số lượng huyết khí trong cơ thể hắn vốn kinh người, nếu là võ giả bình thường, tối đa hai ba hạt Huyết Tâm Liên Tử là đủ rồi.

Huyết khí tràn đầy, Chu Phàm lại lập tức dung hợp Long Thần Huyết.

Một canh giờ trôi qua, hắn mới chậm rãi mở mắt, mượn huyết khí tràn đầy, lập tức dung hợp hai giọt Long Thần Huyết!

Điều này khiến Hoán Huyết Trung Đoạn của hắn đã đạt tới cực hạn, lại dung hợp thêm một giọt Long Thần Huyết là có thể tiến vào Hoán Huyết Cao Đoạn.

Có điều huyết khí tràn đầy của hắn lại chỉ còn một nửa, nếu chờ mình chậm rãi khôi phục, phải đợi một đoạn thời gian rất dài.

Hắn ăn vào hai hạt Huyết Tâm Liên Tử cuối cùng, trong lòng nghĩ vẫn phải có được nhiều Huyết Tâm Liên Tử hơn.

Hoán Huyết Đoạn càng đến về sau, máu cũ có thể cắn nuốt trong cơ thể lại càng ít, trong quá trình tu luyện, có đôi khi không thể không phục dụng dược tài huyết khí mới có thể hoàn thành chuyển hoán dung hợp.

Chu Phàm suy nghĩ một lúc, mới nằm xuống ngủ.

Xuất hiện ở trên thuyền, cũng không nhìn thấy hắc long đó, điều này khiến Chu Phàm thầm kinh ngạc, từ sau khi hắn có được phương pháp tu luyện của Long Thần Huyết, không còn thấy hắc long nữa, thế này đã được một đoạn thời gian không ngắn rồi.

Hắc long này phải ngủ lâu như vậy à?

Chu Phàm không nghĩ nữa, bắt đầu chuyên tâm tu luyện.

Một đêm trôi qua, đợi cho tới hừng đông ngày hôm sau, sáng sớm, hắn tinh thần dồi dào dẫn theo Lão Huynh đi tới bờ hồ sen.

Trên bờ người đến người đi, náo nhiệt không thôi.

Chu Phàm rất nhanh liền tìm được Mã Duệ.

Mã Duệ cười cười đưa một bọc lớn cho Chu Phàm, bên trong là vật phẩm cần dùng để ra thuyền như Chỉ Hướng Ngư.

Đêm qua khi ăn cơm, Chu Phàm đã nói với bọn Ô Cao Hiên, thuyền đó bán cho Chu Phàm, còn có những vật phẩm như Chỉ Hướng Ngư cũng vậy.

Thế là Chu Phàm có thể bớt đi thời gian tìm thuyền.

Về phần bốn người bọn Ô Cao Hiên?

Bốn người bọn họ trong khoảng thời gian ngắn sẽ không ra thuyền nữa, một là ngày hôm qua đã có thu hoạch không nhỏ, đội vớt thây bình thường có được đủ thu hoạch đều sẽ lựa chọn nghỉ ngơi một đoạn thời gian, thứ hai là Chu Phàm rời khỏi, bọn họ cũng cần thời gian để tìm người.

Chu Phàm nghiêm túc kiểm kê vật phẩm trong bọc, sau khi xác nhận không có vấn đề, hắn lại bắt đầu một mình dựa theo cách lúc trước bọn Ô Cao Hiên đã dạy để kiểm tra thuyền gỗ.

Mã Duệ ở bên cạnh muốn hỗ trợ, có điều bị Chu Phàm cười uyển chuyển cự tuyệt.

Hắn một mình ra thuyền, vậy việc này cũng chỉ có thể tự mình làm, không thể cứ mãi dựa vào người khác hỗ trợ.

Có điều một mình lại lần đầu tiên làm chuyện như vậy, khó tránh khỏi có chút chậm chạp.

Mắt thấy từng chiếc thuyền rời bờ, Chu Phàm vẫn chưa ra thuyền.

Các thương nhân, quản sự thế gia trên bờ lúc trước không quá lưu ý tới bên Chu Phàm, nhưng đợi sau khi tất cả thuyền đều đi rồi, bọn họ muốn không chú ý cũng không được.

- Hôm nay Ô Cao Hiên không tới, chiếc thuyền của Ô Cao Hiên chắc không phải muốn ra thuyền.

Thương nhân họ Lưu nhìn về bên Chu Phàm một cái, mở miệng nói với một quản sự thế gia ở bên cạnh.

- Ta nghĩ cũng đúng thôi, hai người đó chắc chỉ là trông thuyền.

Quản sự thế gia đó cũng gật đầu đồng ý với cái nhìn của Lưu chưởng quỹ.

Chỉ là rất nhanh mắt bọn họ đều trợn trừng.

Bởi vì bọn họ nhìn thấy Chu Phàm một mình nhảy lên thuyền, con chó to đó cũng đi lên thuyền theo, rồi sau đó…

Một mình Chu Phàm vung mái chèo đi tới hồ sen.

- Lão Lưu, ta không hoa mắt chứ?

Quản sự thế gia đó dụi dụi mắt, có chút không thể tin được hỏi.

- Nếu ngươi là nhìn thấy hắn một mình ra thuyền, vậy ta nghĩ là không hoa mắt đâu.

Thương nhân họ Lưu há to miệng, nói.

Không chỉ là thương nhân, các quản sự thế gia nhìn thấy một màn này đều lập tức sôi trào, bọn họ vây về phía Mã Duệ.

- Ngươi để hắn một mình ra thuyền à?

- Sao hắn lại đi một mình?

- Người đó hình như là người mới trong đội các ngươi mà!

- Một mình chẳng lẽ hắn định vớt thây ở Giáp Khu à?

- ….

Mọi người mồm năm miệng mười, khiến cho Mã Duệ to cả đầu.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...