Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 814: Chương 814: Ghét đầu trọc (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tay phải Thẩm Xuyên Phúc vỗ một cái, trong tay áo hắn bắn ra một thiết trảo, năm nanh vuốt đen đỏ của thiết trảo xòe ra, rộng lớn đủ để bao phủ đầu của một người.

Khi tay phải hắn tóm lấy thiết trảo, chân khí trong cơ thể trào ra, thiết trảo rung lên ong ong, hóa thành vô số trảo ảnh chộp tới Chu Phàm.

Nanh vuốt sắc bén nếu chộp vào trên người, cho dù là Kháng Kích Đoạn cũng sẽ bị dễ dàng bị xé nát thân thể.

Đao gỉ của Chu Phàm ra khỏi vỏ, lãnh lam hỏa diễm dưới sự thôi động của chân khí dồi dào, thu liễm trên thân đao, đao quang ngưng tụ thành đường bắn ra.

Đao gỉ nhanh tới chỉ có thể nhìn thấy một đường mơ hồ.

Đao pháp Lưu Quang Khoái Ngân Đao Quyết Hoán Huyết Đoạn.

Tiếng leng keng vang lên, thiết trảo không biết đã va chạm với đao gỉ bao nhiêu lần trong không trung, mọi người đang quan chiến chỉ có thể nhìn thấy nanh vuốt của thiết trảo không ngừng đứt đoạn.

Khi đao gỉ chỉ có thể nhìn thấy một đạo tuyến đó dừng lại, chiến đấu đã kết thúc.

Cái đầu trụi lủi của Thẩm Xuyên Phúc bị năm ngón tay của Chu Phàm đang bồng bềnh trên mặt nước tóm trong tay, thi hài của Thẩm Xuyên Phúc thì rơi vào trong nước, phát ra một tiếng tõm rồi cấp tốc trầm xuống.

Toàn trường lặng ngắt như tờ.

Tất cả người quan chiến đều ngây dại, cao thủ Hoán Huyết Đoạn Thẩm Xuyên Phúc không ngờ chỉ vừa đối mặt đã chết rồi!

Vốn trong tưởng tượng của bọn họ, Chu Phàm có thể sẽ bị thương bị chết, thậm chí Ô Cao Hiên đã chuẩn bị nhảy tới cứu Chu Phàm đang xung động, chỉ là tình huống chuyển biến đột ngột, tất cả mọi người trên hai chiếc thuyền đều không ngờ lại là như vậy.

Thẩm Xuyên Phúc chết quá đột nhiên, sao có thể không khiến bọn họ cảm thấy giật mình?

- Ngươi không thể nhìn người khác để đầu trọc ở trước mặt ngươi, nhưng ta khác với ngươi, ta ghét đầu trọc, ghét vô cùng.

Chu Phàm nhìn cái đầu vẫn đang chảy máu trong tay, lạnh lùng nói.

Sau đó hắn mới ném cái đầu vào trong nước.

Theo cái đầu rơi xuống, Chu Bằng Hải giật nảy mình, sau đó thân thể hắn nhấp nhoáng, trực tiếp bay ngang về một hướng khác, mặt nước dưới chân bị tốc độ nhanh mạnh của hắn đạp cho bắn sang hai bên.

Thiếu niên đầu trọc đó có thể trong nháy mắt ngắn ngủi giết chết Thẩm Xuyên Phúc, hắn đã sợ tới vỡ mật rồi, chỉ muốn mau chóng đào tẩu.

Cho dù rời khỏi thuyền sẽ rất nguy hiểm, nhưng hiện tại nào có quản được nhiều như vậy?

Chu Bằng Hải chạy trốn, giống như một tín hiệu, ba người còn lại cũng không hẹn mà cùng rơi thuyền bay nhanh về các phương hướng khác nhau.

Trên mặt Chu Phàm lộ ra nụ cười lạnh, thân ảnh của hắn chợt lóe, bay ra mấy trượng, đuổi theo Chu Bằng Hải.

- Đừng để bọn họ chạy thoát.

Ô Cao Hiên đuổi theo một võ giả Tẩy Tủy Đoạn khác.

Thu Hướng Thần cũng có phản ứng, hắn đuổi theo một võ giả Thể Lực Đoạn.

Mã Duệ và Phương Lực Hành khẽ cắn môi, cũng đuổi theo một võ giả Thể Lực Đoạn khác.

Thân ảnh của Chu Phàm nhấp nháy trong không trung, di chuyển tới phía sau Chu Bằng Hải.

Chu Bằng Hải nghe thấy động tĩnh phía sau, hắn đã sợ tới vỡ gan vỡ mật, vội vàng hô to:

- Đừng…

Nhưng hắn chỉ kịp hô lên một chữ, đao gỉ đã xuyên qua tim hắn, chân khí thượng lan ra, chấn vỡ tạng phủ còn lại trong cơ thể hắn.

Chu Phàm lấy đi phù đại của Chu Bằng Hải, sau đó rút đao gỉ ra, để mặc thi thể của Chu Bằng Hải chìm vào đáy nước, Chu Bằng Hải là Hoán Huyết Đoạn lại ngay cả cơ hội xuất thủ cũng không có đã chết rồi.

Thân ảnh của Chu Phàm lại nhấp nhoáng, bay về phía Mã Duệ và Phương Lực Hành, rất nhanh đã vượt qua hai người bọn họ, một đao giết chết võ giả Thể Lực Đoạn đó.

Lại thuần thục lấy phù đại của võ giả Thể Lực Đoạn đó xuống, ném cho hai người Mã Duệ vừa mới tới.

Ba người bay về thuyền, Ô Cao Hiên và Thu Hướng Thần cũng giải quyết xong đối thủ của mình, về tới trên thuyền.

Võ giả Tốc Độ Đoạn chỉ cần không quá yếu, đều có thể làm được đạp nước mà đi, về phần có thể dừng lại bao lâu trên mặt nước, vậy phải xem tu vi cảnh giới của mình.

Sau khi trở lại thuyền, bốn người Ô Cao Hiên đều nhìn Chu Phàm, ánh mắt bọn họ rất phức tạp.

Bọn họ không ngờ thực lực của Chu Phàm lại mạnh như vậy, ẩn tàng cũng sâu như vậy.

Chu Phàm chỉ cười cười, hắn không giải thích, mà là nhảy vào trong nước, lặn xuống đáy nước.

Bởi vì hắn vừa rồi chỉ lo bày ra tư thế uy phong, chưa lục soát thi thể của Thẩm Xuyên Phúc.

Có lẽ người khác sẽ sợ quái quyệt tồn tại ở đáy nước, nhưng đối với Chu Phàm mà nói, đây căn bản không tính là đại sự gì, hắn lặn xuống đáy nước rất nhanh liền tìm được thi thể của Thẩm Xuyên Phúc đã rơi vào trong bùn lắng, sau khi lấy đi phù đại của hắn, lại đi qua từng cuống sen, bơi lên thuyền gỗ.

Sau khi hắn lên thuyền, Lão Huynh tiến về phía hắn, lắc lắc đuôi.

Bốn người Ô Cao Hiên nhìn Chu Phàm với vẻ không được tự nhiên.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...