Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 813: Chương 813: Ghét đầu trọc

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Huyết Tâm Liên Tử đối với võ giả Hoán Huyết Đoạn mà nói, chắc chắn là vật tu luyện tốt nhất, chỉ cần có một lượng lớn Huyết Tâm Liên Tử bổ sung huyết khí tiêu hao khi tu luyện, vậy rất nhanh là có thể đạt tới Hoán Huyết Cao Đoạn.

Mà không phải khổ cực tu luyện nhiều năm vẫn loanh quanh ở Hoán Huyết Sơ Đoạn hoặc là Hoán Huyết Trung Đoạn.

Thẩm Xuyên Phúc nhìn Chu Bằng Hải, Chu Bằng Hải hơi gật đầu.

- Ô huynh, các ngươi hiện tại đi đi, ta bảo đảm không làm khó các ngươi.

Thẩm Xuyên Phúc nói.

- Bắt chúng ta đi?

Trên mặt Ô Cao Hiên lộ ra vẻ ngạc nhiên, rất nhanh sắc mặt hắn trở nên hơi khó coi,

- Không phải đã nói chia năm năm à? Các ngươi muốn lật lọng?

- Ô huynh, ngươi chắc sẽ không thật sự cho rằng hai đội vớt thây chúng ta sẽ chia đều Huyết Tâm Liên Tử này chứ?

Trên mặt Thẩm Xuyên Phúc lộ ra vẻ châm biếm hỏi.

- Ta và Chu huynh đều là Hoán Huyết Đoạn, một khi xuất thủ, ta có thể thoải mái cầm chân ngươi, mà một mình Chu huynh có thể nhanh chóng giết chết toàn bộ những người đó của ngươi, đến lúc đó ngươi sẽ gặp phải sự vây công của tất cả chúng ta, khi ấy…

- Một khi đã như vậy, dựa vào cái gì mà phải chia cho các ngươi?

- Đương nhiên là chúng ta sẽ lấy hết.

- Đương nhiên là chúng ta đều lấy hết.

Thanh âm của Thẩm Xuyên Phúc hơi vang vọng trong hồ sen.

Lá sen trên đỉnh hai chiếc thuyền lay động theo gió, giống như đang đáp lại thanh âm của Thẩm Xuyên Phúc.

Sắc mặt ba người Thu Hướng Thần, Mã Duệ, Phương Lực Hành có chút khó coi, bọn họ không ngờ Thẩm Xuyên Phúc lại bá đạo như vậy.

Trên mặt Ô Cao Hiên mang theo lãnh ý, hắn cảm thấy cực kỳ uất nghẹn, vất vả lắm mới tìm được Huyết Tâm Liên, chẳng lẽ lại phải chắp tay nhường cho người ta sao hay không

- Ô lão đại.

Thu Hướng Thần có chút lo lắng nhìn về phía Ô Cao Hiên, hắn sợ Ô Cao Hiên xung động, muốn liều mạng với Thẩm Xuyên Phúc.

Ô Cao Hiên không nói gì, hắn có phẫn nộ tới mấy nhưng trong lòng cũng biết rõ, Thẩm Xuyên Phúc nói không sai, bọn họ căn bản không có bất kỳ phần thắng nào.

Đương nhiên hắn cũng biết, không phải Thẩm Xuyên Phúc hảo tâm buông tha cho bọn họ, mà là Thẩm Xuyên Phúc không muốn đội vớt thây của mình có bất kỳ tổn thương gì, nếu không Thẩm Xuyên Phúc sẽ không nói với bọn họ nhiều lời như vậy để bọn họ rời khỏi.

- Ô huynh, hiện tại rời đi vẫn không muộn, bằng không chúng ta chỉ có thể tốn chút sức, mời các ngươi rời khỏi.

Thẩm Xuyên Phúc lại cười lạnh thúc giục.

‘Mời các ngươi rời khỏi’ này tất nhiên có ý muốn giết chết bọn họ.

Ngay khi Ô Cao Hiên muốn áp chế sự không cam tâm trong lòng mở miệng nhượng bộ, Chu Phàm mở miệng:

- Chúng ta không đi.

Sau khi lời này được nói ra, người trên hai thuyền đều ngẩn ra.

Rất nhanh năm người bên Thẩm Xuyên Phúc đều bật cười.

Bốn người Bọn Ô Cao Hiên thì ngậm miệng không nói gì, bọn họ cũng không ngờ Chu Phàm một mực không lên tiếng vào lúc này lại nói chen vào.

- Chu Phàm, ta biết trong lòng ngươi không phục, nhưng đừng nói lung tung, cứ để Ô lão đại xử lý.

Mã Duệ kéo tay áo hắn, nhẹ giọng nhắc nhở.

Thẩm Xuyên Phúc không cười nữa, hắn lạnh lùng nhìn về phía Chu Phàm:

- Ngươi là cái thá gì mà dám nói với ta những lời này? Không phải ta bắt ngươi đội mũ rồi à? Ô Cao Hiên, không phải ta không nể mặt ngươi, bốn người các ngươi có thể đi, hắn thì không thể đi.

- Thẩm Xuyên Phúc, hắn là người trong đội ngũ của ta, ngươi đừng quá đáng.

Sắc mặt Ô Cao Hiên nghiêm lại.

- Ta nói chúng ta không đi, các ngươi có đi không?

Chu Phàm lại nói.

- Lời tên ngốc này nói có thể đại biểu cho các ngươi sao?

Thẩm Xuyên Phúc dùng tay chỉ vào Chu Phàm, nói với vẻ khinh thường,

- Nếu có thể, vậy các ngươi toàn bộ đều ở lại đi.

- Chu Phàm.

Ô Cao Hiên và Thu Hướng Thần cơ hồ là đồng thanh nói, trong lòng bọn họ có chút bất mãn, không rõ vì sao Chu Phàm bình thường biểu hiện rất khá vào lúc này lại hồ ngôn loạn ngữ.

- Xem ra các ngươi là định không đi rồi.

Chu Phàm chỉ nhẹ nhàng giậm chân một cái, cả người hắn đã bay nhanh ra mặt nước, thân thể hắn nhanh tới kéo ra từng đạo tàn ảnh.

- Tới hay lắm

Thẩm Xuyên Phúc cũng bay thẳng về phía Chu Phàm.

Trong lòng hắn vốn đã bị hành động của Chu Phàm khơi dậy nộ khí, hắn muốn dùng phương pháp tàn nhẫn nhất giết chết thiếu niên đầu trọc này.

Cự ly ai trượng, đối với võ giả mà nói chỉ là chuyện trong nháy mắt.

Bọn Ô Cao Hiên không ngờ Chu Phàm lại xung động như vậy, giờ có muốn ngăn cản cũng không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn Chu Phàm và Thẩm Xuyên Phúc va chạm với nhau.

Khi Thẩm Xuyên Phúc bay ra, trên mặt hắn lộ ra vẻ khinh thường, loại người thường xuyên chạy trong nguy hiểm như hắn, khi chiến đấu trước nay đều không lơ là.

Nhất là loại tình hình Chu Phàm dám bay ra trước.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...