Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 812: Chương 812: Muốn hết

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

- Thẩm huynh, có một số việc là chỉ một chứ không thể hai, lần trước ngươi nói muốn đi bên kia, ta đã nhường cho ngươi, hiện tại ngươi lại tới đây, nói phải muốn đi bên của chúng ta, điều này khiến ta rất khó xử.

Sắc mặt Ô Cao Hiên hơi dịu đi, nói.

Nếu không quá cần thiết, bọn họ đương nhiên không muốn trở mặt với bọn Thẩm Xuyên Phúc.

Thẩm Xuyên Phúc liếc bốn người bọn Chu Phàm một cái, sau đó mới nhìn về phía Ô Cao Hiên cười nói:

- Nghe thì là ta không giảng đạo lý, có điều Ô huynh, ngươi cũng biết, con người ta luôn là không giảng đạo lý, ta vẫn muốn đi bên các ngươi, phiền các ngươi nhường một chút.

- Nói không nhường là sẽ không nhường, nếu Thẩm huynh muốn không phân phải trái, vậy cũng phải xem ngươi, chẳng lẽ ngươi cho rằng Ô Cao Hiên ta sợ ngươi chắc?

Ô Cao Hiên trầm giọng nói.

Nụ cười trên mặt Thẩm Xuyên Phúc đã thu liễm, nhìn Ô Cao Hiên, Ô Cao Hiên cũng lạnh lùng nhìn hắn.

Bầu không khí biến thành càng lúc càng trầm trọng.

Lúc này Thẩm Xuyên Phúc bỗng nhiên phá lên cười, tiếng cười của hắn có chút chói tai, dường như phát hiện chuyện rất buồn cười.

- Ngươi cười cái gì?

Ô Cao Hiên hỏi.

- Ô huynh, người quang minh chính đại không nói ám thoại.

Thẩm Xuyên Phúc ngừng cười, nhưng nụ cười vẫn còn,

- Các ngươi kiên trì không chịu tránh ra, có phải đã phát hiện gì ở phía trước không? Thí dụ như một gốc Huyết Tâm Liên?

Hai mắt Ô Cao Hiên nghiêm lại, sắc mặt ba người Thu Hướng Thần, Mã Duệ, Phương Lực Hành cũng khẽ biến, ngược lại là Chu Phàm vẫn bảo trì bình tĩnh.

Thẩm Xuyên Phúc lưu ý biểu cảm của bọn Chu Phàm,

- Ô huynh không cần phải vội phủ nhận, kỳ thật chúng ta khi vừa tới, đã nhìn thấy, Ô huynh các ngươi đi thêm một chút thì dừng lại.

- Phải thì sao, không phải thì sao? Ta nghĩ cho dù chúng ta phát hiện ra gì, đều không liên quan tới Thẩm huynh các ngươi.

Ô Cao Hiên lạnh lùng nói, hắn lại thở dài trong lòng, bình thường dừng lại đại biểu cho có phát hiện, bọn Thẩm Xuyên Phúc đã nhìn thấy, vậy việc này sẽ rất khó giấu.

- Cũng không thể nói như vậy, cái thứ bảo vật này, người thấy có phần, Ô huynh đã phát hiện trước, chúng ta chia năm năm.

Thẩm Xuyên Phúc mặt mày tươi cười nói.

- Thẩm Xuyên Phúc, đừng nói là chia năm năm, cho dù là một thành cũng sẽ không cho ngươi, có bản lĩnh thì ngươi cứ tới đây.

Ô Cao Hiên tức giận, trong lòng hắn rất hiểu, loại chuyện này là không thể lùi một bước, nếu không đối phương sẽ được một tấc lại muốn tiến một thước.

- Ô huynh, nói cũng đừng có nói chết như vậy.

Thẩm Xuyên Phúc cười lạnh nói,

- Ngươi là Hoán Huyết Đoạn, ta cũng là Hoán Huyết Đoạn, ngươi không sợ ta, điều này không có gì kỳ quái, nhưng vấn đề là trên thuyền ta còn có một vị Chu huynh đệ, hắn cũng là Hoán Huyết Đoạn.

Thẩm Xuyên Phúc nói xong nhìn về phía nam tử trung niên mắt to một mực ngồi xếp bằng.

Lúc này nam tử trung niên mắt to mới đó mới đứng lên, cười cười chắp tay nói:

- Chu Bằng Hải bái kiến Ô huynh.

Hai Hoán Huyết Đoạn?

Trên mặt ba người Thu Hướng Thần, Mã Duệ cùng với Phương Lực Hành hiện lên vẻ sợ hãi, nếu đối phương thật sự có hai Hoán Huyết Đoạn, bọn họ khẳng định không phải là đối thủ.

- Ngươi là Hoán Huyết Đoạn?

Sắc mặt Ô Cao Hiên ngưng trọng nhìn về phía Chu Bằng Hải.

Chu Bằng Hải quát khẽ một tiếng, trong cơ thể có huyết khí cuồn cuộn trào ra, mặt nước dưới thuyền cũng bị chấn cho xuất hiện từng tầng gợn sóng.

Uy thế huyết khí như vậy, chắc chắn là Hoán Huyết Đoạn không sai.

Chu Bằng Hải thu liễm huyết khí, Thẩm Xuyên Phúc cười nói:

- Chu huynh đệ mới tới đường đê, Ô huynh không nhận ra cũng không có gì kỳ quái, nhưng ta dám nói, thực lực của Chu huynh đệ tuyệt đối không thua ta.

Ô Cao Hiên cảm thấy khó giải quyết, hắn không ngờ trong đội ngũ của Thẩm Xuyên Phúc lại còn có một Hoán Huyết Đoạn nữa, hắn quay đầu nhìn bốn người bọn Chu Phàm.

- Chúng ta nghe Ô lão đại.

Thu Hướng Thần mở miệng nói.

Nói thì nói như vậy, nhưng trong mắt hắn đã lộ ra vẻ sợ hãi, đối phương có hai Hoán Huyết Đoạn, vậy không phải là bọn họ có thể ngăn cản.

Chu Phàm hơi nhíu mày, có điều hắn vẫn không lên tiếng, dẫu sao đội ngũ này vẫn lấy Ô Cao Hiên làm chủ.

Mã Duệ và Phương Lực Hành cũng chỉ nhìn Ô Cao Hiên, muốn Ô Cao Hiên quyết định.

Có điều ba người bọn họ hiển nhiên đều muốn nhượng bộ.

Ô Cao Hiên thở dài trong lòng, loại tình hình này không nhượng bộ cũng không được, hắn quay đầu nhìn về phía Thẩm Xuyên Phúc:

- Vậy chia năm năm.

- Nhưng ta vẫn chưa biết Ô huynh các ngươi phát hiện ra gì?

Thẩm Xuyên Phúc cười hỏi.

Bọn Ô Cao Hiên đồng ý, đối với hắn mà nói vốn chính là chuyện trong dự đoán.

- Là một gốc Huyết Tâm Liên, phải đợi một lúc mới có thể kết ra hạt sen.

Ô Cao Hiên trả lời.

- Thì ra là Huyết Tâm Liên.

Trong mắt Thẩm Xuyên Phúc lộ ra vẻ tham lam.

Trên mặt Chu Bằng Hải cũng lộ ra một tia kích động.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...