Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 811: Chương 811: Phát hiện (2)
Mỗi lần đến Tân Khu, đều chỉ có khoảng một canh giờ để tìm kiếm, bọn Chu Phàm cũng không dám lãng phí thời gian, mà là nghiêm túc bắt đầu tìm kiếm.
- Đợi đã, ở đó, nhanh đi tới.
Thu Hướng Thần phụ trách tìm kiếm mặt nước bên trái thuyền có chút kích động nói.
Tầm mắt của bọn Chu Phàm cũng bị hấp dẫn tới, thuận theo phương hướng Thu Hướng Thần chỉ mà nhìn, có thể lờ mờ nhìn thấy dưới mặt nước có một tia màu đỏ.
Phương Lực Hành chèo thuyền vội vàng chuyển phương hướng, thuyền lái về bên trái.
Đợi cho tới gần rồi, có thể nhìn thấy rõ ràng chỗ dưới mặt nước ba tấc có một gốc hoa sen máu.
Giữa cánh hoa màu máu đang chậm rãi kết ra đài sen màu máu.
- Vẫn phải đợi thêm một lát, sợ rằng phải đợi khoảng nửa canh giờ.
Thu Hướng Thần tính toán.
Khi tìm được hoa sen máu, có một số hoa sen máu đã kết ra hạt sen, loại này thì trực tiếp ngắt lấy là được, cũng có khả năng đụng phải hạt sen vẫn chưa hoàn toàn kết ra hạt sen.
Bọn họ chính là gặp loại tình huống này.
Nhưng tốc độ sinh trưởng của hoa sen máu rất nhanh, chỉ cần không quá xui xẻo, đều có thể thuận lợi đợi cho hoa sen máu kết ra hạt sen rồi ngắt lấy.
- Chúng ta vẫn còn thời gian.
Mã Duệ một mực phụ trách tính toán thời gian, nàng cười cười nói.
Nếu bọn họ khi sắp kết thúc tìm kiếm tìm được hoa sen máu này, vậy thì khó nói, nói không chừng cũng chỉ có thể cắn răng rời khỏi.
Dẫu sao nếu trời tối ở lại hồ sen, vậy thật sự quá nguy hiểm.
Nhưng chờ ngày hôm sau lại đến, hoa sen máu này chắc đã héo rũ rồi.
- Vậy vận khí của chúng ta cũng coi như không tồi.
Trên mặt Ô Cao Hiên lộ ra vẻ vui sướng, có điều rất nhanh hắn lại thu liễm nụ cười,
- Nên làm gì thì làm đi, vào lúc thế này đừng có lơ là.
Thế là Chu Phàm, Mã Duệ và Phương Lực Hành cảnh giác tình huống xung quanh, về phần Ô Cao Hiên và Thu Hướng Thần thì nhìn chằm chằm đáy nước.
Hoa sen máu có đôi khi cũng sẽ dẫn tới quái quyệt rình rập, càng vào lúc như thế này lại càng không thể lơ là.
Thời gian trong chờ đợi trôi qua rất chậm, có điều bầu không khí trên thuyền rất tốt, bọn họ tìm bốn ngày cuối cùng cũng tìm được thứ bọn họ muốn, sao có thể không vui.
- Các ngươi xem…
Phương Lực Hành bỗng nhiên gấp giọng kêu lên.
Bọn Chu Phàm nhìn về phương hướng Phương Lực Hành đang cảnh giới.
Chỉ thấy có một chiếc thuyền, đang lái về phương hướng này của bọn họ.
Chẳng lẽ trong một ngày, ở thuỷ vực hiếm có dấu người như Tân Khu này lại gặp phải hai chiếc thuyền à?
Vào lúc sắp có thể ngắt lấy Huyết Tâm Liên Tử lại gặp phải thuyền như vậy, tuyệt đối không phải chuyện tốt gì.
- Chuẩn bị chiến đấu đi.
Ô Cao Hiên nghiêm mặt nói.
Nếu đối phương muốn cướp, vậy chỉ có thể đánh nhau.
Có điều rất nhanh bọn họ biết không phải là gặp hai chiếc thuyền khác nhau.
Đó là thuyền của bọn Thẩm Xuyên Phúc.
Vì sao thuyền của bọn Thẩm Xuyên Phúc lại xuất hiện ở đây?
Đó là bởi vì Thất Liên Đường vốn rất dễ bị lạc phương hướng, nếu Chỉ Hướng Ngư hơi sơ ý chút, thuyền quay đầu lại bên này cũng không phải chuyện kỳ quái gì.
Đương nhiên cũng có khả năng là bọn Thẩm Xuyên Phúc cố ý theo tới.
Có điều đối với bọn Ô Cao Hiên mà nói, những cái này đều đã không quan trọng, quan trọng là đối phương đã tới bên này.
- Chậm rãi lái tới đi.
Ô Cao Hiên nhỏ giọng nói.
Phương Lực Hành chèo thuyền về phía thuyền của bọn Thẩm Xuyên Phúc.
Chèo khoảng một trượng, thuyền mới dừng lại.
Bởi vì thuyền của Thẩm Xuyên Phúc đã dừng lại cách bọn họ hai trượng.
- Thẩm huynh, các ngươi đây là có ý gì?
Ô Cao Hiên lạnh lùng nói.
Bọn Thẩm Xuyên Phúc ở cự ly xa như vậy, chưa chắc đã có thể phát hiện được sự tồn tại của Huyết Tâm Liên.
- Ngại quá, Ô huynh, chúng ta hình như lạc đường.
Thẩm Xuyên Phúc cười cười, hắn nhìn về phía người chèo thuyền của bên mình, quát hỏi:
- Ngươi là chèo thuyền kiểu gì thế?
Người đó cúi đầu không nói gì.
Người của hai chiếc thuyền đều vì thế mà trầm mặc.
- Ô huynh, lần này ta muốn chọn bên này.
Thẩm Xuyên Phúc lấy tay chỉ vào phía sau bọn Ô Cao Hiên, mở miệng nói.
Trừ Chu Phàm ra, sắc mặt bốn người Ô Cao Hiên đều khẽ biến.
Ô Cao Hiên lắc đầu nói:
- Thẩm huynh, ngươi làm vậy rất quá đáng, không nhìn thấy chúng ta đang một mực đi bên này à?
- Vậy các ngươi nhường một chút.
Thẩm Xuyên Phúc thản nhiên nói, trong ngữ khí của hắn mang theo một loại ý tứ không cho phép cự tuyệt.
- Nếu chúng ta không nhường thì sao?
Ô Cao Hiên sầm mặt hỏi lại, tay hắn đã đặt trên chuôi kiếm.
Nếu nhường ra, bọn Thẩm Xuyên Phúc rất nhanh sẽ phát hiện sự tồn tại của gốc Huyết Tâm Liên đó, vậy đương nhiên là không thể nhường được.
- Ô huynh, chúng ta không cần thiết phải vì loại việc nhỏ này mà căng thẳng chứ?
Thẩm Xuyên Phúc cười hỏi.