Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 810: Chương 810: Phát hiệ

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Thu Hướng Thần thì nghiêm mặt, tay trái của hắn để vào trong phù đại.

Chu Phàm không quá khẩn trương, chỉ dùng thần sắc thoải mái nhìn chiếc thuyền đó lái tới.

Theo tới gần, có thể nhìn thấy trên thuyền cũng có năm người, bốn trung niên một thanh niên.

Trong đó đứng ở đầu thuyền là một nam tử đầu trọc giống như Chu Phàm.

Có điều trên cái đầu trụi lủi của nam tử đầu trọc này xăm hình một con rết trăm chân đỏ rực, lộ ra vẻ dữ tợn.

- Là Thẩm Xuyên Phúc của đường đê bờ tây.

Sắc mặt Ô Cao Hiên lạnh lùng nói.

Chu Phàm nghe thấy cái tên này cũng không có phản ứng bao lớn, nhưng trên mặt ba người Thu Hướng Thần lại lộ ra một tia sợ hãi.

- Thì ra là Ô huynh.

Nam tử đầu trọc thản nhiên nhìn Ô Cao Hiên, chắp tay nói,

- Không ngờ chúng ta lại chạm mặt ở đây.

Bốn người còn lại trên thuyền của nam tử đầu trọc chỉ lạnh lùng nhìn bọn Chu Phàm.

- Ta cũng không ngờ lại gặp Thẩm huynh ở Tân Khu.

Ô Cao Hiên không mặn không nhạt nói.

- Chắc Ô huynh đến Tân Khu cũng là vì Huyết Tâm Liên Tử, hay là chúng ta cùng nhau hợp tác tìm kiếm, sau đó chia đều, ngươi thấy sao?

Thẩm Xuyên Phúc ngửa mặt lên trời cười ha ha nói.

- Hợp tác thì không cần, chúng ta cứ tự tìm thôi, bằng không nhiều người như vậy, một Huyết Tâm Liên là không đủ chia đâu.

Ô Cao Hiên lắc đầu uyển chuyển cự tuyệt.

- Ô huynh đã không muốn, vậy thôi, chúng ta tới bên kia.

Thẩm Xuyên Phúc chỉ vào một phương hướng nói.

- Vậy chúng ta đi bên này.

Ô Cao Hiên chỉ vào hướng ngược lại.

Hai người xem như đã hình thành hẹn ngầm, đội vớt thây tới phương hướng khác nhau, vậy sẽ không nổi xung đột.

- Ngươi.

Thẩm Xuyên Phúc dùng tay chỉ vào Chu Phàm.

Chu Phàm nhướng mày,

- Có việc gì à?

- Thẩm Xuyên Phúc, đây là người của ta.

Thanh âm của Ô Cao Hiên lạnh lùng.

- Ta không ghét đầu trọc, nhưng ghét đầu trọc trước mặt ta, lần này xem như nể mặt Ô huynh, lần sau gặp lại ta, tốt nhất đội mũ vào, bằng không ngươi sẽ phải chết.

Thẩm Xuyên Phúc cười lạnh nói.

Chu Phàm mỉm cười, nếu không phải ở đây không đáng xung đột với loại người này, hắn khẳng định sẽ đốp lại một câu: Ngươi khệnh như vậy, có bản lĩnh thì tới Đại Phật Tự một chuyến, bảo các hòa thượng của Đại Phật Tự sau này nhìn thấy ngươi thì đều đội mũ vào đi.

Thẩm Xuyên Phúc nói xong để thuyền lái tới phương hướng mà hắn chỉ.

Bọn Ô Cao Hiên thì rời đi theo phương hướng ngược lại.

Cho dù rời đi theo phương hướng ngược lại, người của hai chiếc thuyền vẫn nhìn nhau.

- Lão đại, chúng ta không nắm chắc tiêu diệt được bọn họ à?

Người thanh niên đó nhìn thuyền của bọn Chu Phàm đi xa, hỏi Thẩm Xuyên Phúc.

- Thực lực của Ô Cao Hiên đó không kém, bên cạnh hắn là Thu Hướng Thần, hai người còn lại thì ta không nhớ tên, chắc là tu sĩ Thể Lực Đoạn, về phần thiếu niên đầu trọc đó… Rất lạ mặt.

Thẩm Xuyên Phúc chậm rãi nói.

- Có điều vừa rồi ta khiêu khích hắn, hắn ngay cả rắm cũng không dám đánh, nghĩ chắc không phải Tốc Độ Đoạn thì chính là Thể Lực Đoạn, loại tuổi tác này không thể là Tẩy Tủy Đoạn.

Thẩm Xuyên Phúc nói ra phán đoán của mình, hắn không phải loại người khiêu khích lung tung, chỉ là thăm dò mà thôi.

- Vậy chúng ta vẫn mạnh hơn.

Thanh niên cười nói.

- Bọn Ô Cao Hiên không biết chúng ta có hai Hoán Huyết Đoạn, nhưng thật sự muốn nuốt bọn họ cũng không dễ dàng, sợ rằng cũng gãy mấy cái răng, không đáng.

Thẩm Xuyên Phúc lắc đầu nói.

- Nếu bọn họ chỉ có một Hoán Huyết Đoạn là Ô Cao Hiên, không có Tẩy Tủy Đoạn…

Nói tới đây, ánh mắt Thẩm Xuyên Phúc nghiêm lại, không nói nữa.

Đội vớt thây dám vào Tân Khu, không thể không có Hoán Huyết Đoạn dẫn đội, cho nên không có Hoán Huyết Đoạn cơ hồ là không thể, nhưng rất có thể tồn tại tình huống chỉ có một Hoán Huyết Đoạn.

- Thẩm Xuyên Phúc đó là lai lịch gì?

Bên kia Chu Phàm cũng đang tìm hiểu tin tức của bọn Thẩm Xuyên Phúc.

- Hắn là võ giả Hoán Huyết Đoạn rất có danh tiếng ở đường đê bờ tây, Chu Phàm, nếu ngươi ở bên ngoài đơn độc một mình gặp phải hắn, tốt nhất tránh hắn ra.

Thu Hướng Thần thiện ý nói.

- Thẩm Xuyên Phúc này có tiếng là tàn nhẫn, ở hồ sen này, một số đội vớt thây yếu gặp phải hắn, vận khí tốt thì chỉ bị hắn cướp sạch, nhưng có người hắn trực tiếp giết.

Mã Duệ cũng tiếp lời,

- Ở hồ sen, nếu thực lực không bằng đội vớt thây của Thẩm Xuyên Phúc mà gặp phải hắn, đều có thể trốn bao xa thì trốn bấy nhiêu xa.

- Hoán Huyết Đoạn à… Được, ta biết rồi.

Chu Phàm cười cười.

- Đội ngũ của hắn hình như lại đổi hai người mới, ngươi nhận ra không?

Ô Cao Hiên nhìn về phía Thu Hướng Thần hỏi.

- Ngươi là nói người trung niên mắt to ngồi ở mép thuyền cùng với thanh niên đó à?

Thu Hướng Thần nhớ lại một chút, có điều hắn lắc đầu,

- Không có ấn tượng gì.

- Vậy trở về tìm hiểu thêm một chút.

Ô Cao Hiên lắc đầu, không nghĩ việc này nữa.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...