Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 805: Chương 805: Chỉ hướng ngư

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm rất nhanh liền tìm được bốn người Ô Cao Hiên, bốn người đang đứng trên một chiếc thuyền gỗ làm chuẩn bị trước khi ra thuyền.

- Ngươi muốn dẫn con chó này theo à?

Thu Hướng Thần nhìn Lão Huynh bên chân Chu Phàm, sắc mặt có chút bất thiện hỏi.

Theo Thu Hướng Thần, ra thuyền không phải là đi chơi, mang một con chó lên thuyền, thái độ không khỏi có chút không đoan chính.

- Nó không phải chó bình thường, có cảm tri rất nhạy bén đối với nguy hiểm.

Chu Phàm giải thích.

Nếu để Lão Huynh ở trong phòng ở đường đê, hắn lo lắng bị người xấu nhằm vào, ở nơi không quen nhân sinh địa này, hắn chỉ có thể mang theo Lão Huynh, hơn nữa Lão Huynh nói không chừng có thể giúp đỡ được gì đó.

Sắc mặt Thu Hướng Thần hơi dịu đi, Ô Cao Hiên nói tiếp:

- Nhưng nơi đó dù sao cũng toàn là nước, nó thật sự không có vấn đề gì chứ?

- Nó biết bơi.

Chu Phàm nói.

Ô Cao Hiên gật đầu, xem như là đồng ý.

Thuyền của Bọn Chu Phàm ở trong các đội vớt thây ra thuyền là loại hình lớn nhất, cho dù năm người ngồi lên, vẫn còn một nửa chỗ trống, mang theo Lão Huynh, cũng không thể nói là chật chội.

Một nửa vị trí trống trên thuyền cũng không phải lãng phí, mà là chất đủ loại khí cụ, những khí cụ này có một số là Chu Phàm nhận ra, có một số thì không nhận ra, nhưng chắc bọn Ô Cao Hiên chuẩn bị những thứ này, tất nhiên là có dụng ý.

Mã Duệ và Phương Lực Hành đang nghiêm túc kiểm kê số lượng của những khí cụ trên thuyền.

Thu Hướng Thần và Ô Cao Hiên đi chung quanh thuyền gỗ xem có bất kỳ thiếu sót gì không, ở trong hồ sen nếu thuyền gỗ xuất hiện một thiếu sót nhỏ, cũng đều rất dễ tạo thành ảnh hưởng trí mạng đối với đội vớt thây.

Thuyền gỗ đội vớt thây dùng cũng không phải từ gỗ bình thường đả tạo thành, mà là một loại thiết tùng còn cứng rắn hơn sắt chế tạo thành, thuyền gỗ như vậy có thể thừa nhận được trùng kích lớn.

Nhưng đối với hồ sen sinh thái phức tạp nguy cơ bốn bề mà nói, độ kiên cố của thuyền không đủ để khiến người ta cảm thấy an tâm.

Chu Phàm không hiểu những cái này, chỉ có thể ở bên cạnh ở bên cạnh, Ô Cao Hiên bảo hắn làm gì thì hắn làm cái đó.

Theo thời gian trôi qua, trời đã biến thành trong trẻo, biến ảo giữa đêm tối và ban ngày, khiến tâm tình người ta xao xuyến.

Loại thời gian này Âm Ảnh Quái Quyệt đã triệt để thối lui.

Từng chiếc thuyền gỗ đong đưa mái chèo, đi tới hồ sen.

Người trên bờ cười nói cáo biệt với các võ giả của đội vớt thây đứng trên thuyền.

Bởi vì đều là võ giả, chèo thuyền đối với bọn họ mà nói không tốn chút công sức nào, giống như thuyền gỗ của Chu Phàm, hiện tại chính là một mình Phương Lực Hành phụ trách chèo thuyền là đủ rồi.

Thuyền gỗ rất nhanh đã lái vào trong bờ sen xanh biếc.

Cuống lá còn cao hơn người nâng lá sen, thuyền gỗ đi ở trong đó, giống như tiến vào rừng cây trên nước.

Xung quanh bởi vì bị từng tầng lá sen che lấp, phủ lên một tầng bóng râm, ngẩng đầu nhìn, có thể nhìn thấy sống lá giống như phỉ thúy cùng với từng đóa hoa sen hồng nhạt, đài sen xanh thẫm.

Mặt nước hồ sen vào sáng sớm mang theo hàn ý, khiến người cảm thấy âm lãnh.

Hồ sen rộng lớn như rừng, lại bởi vì ảnh hưởng của cuống sen, Chu Phàm nhìn chung quanh, phát hiện ban đầu còn có thể thấy được ba mươi mốt chiếc thuyền gỗ còn lại, giờ lại chỉ có thể mơ hồ thấy bóng của mấy chiếc.

Thuyền gỗ lại lái đi mấy chục trượng, mấy chiếc thuyền vốn có thể nhìn thấy cũng đã không thấy nữa.

Trên hồ sen giống như chỉ còn lại một chiếc thuyền của bọn họ.

Thuyền của bọn Chu Phàm cũng từ từ đỗ lại trong nước, không đi tới nữa.

Gió nhẹ thổi gợn nước lay động.

Thuyền dừng lại, là để xác định phương hướng.

Mã Duệ từ trong khí cụ chất đống trên thuyền lấy ra một bình sứ, nàng mở nắp, rụt rè từ bên trong lấy ra một quả cầu lưu ly to bằng một quyền đầu.

Trong quả cầu lưu ly đựng nước, trong nước có một con cá nhỏ to bằng ngón cái, toàn thân cá nhỏ màu xám, đầu to đuôi nhỏ, có chút tương tự với nòng nọc.

Cá nhỏ bơi lội trong quả cầu lưu ly, có điều rất nhanh nó lẳng lặng dừng lại bất động.

Đây là Chỉ Hướng Ngư (cá chỉ hướng), đầu cá của nó vĩnh viễn sẽ chỉ về phía bắc, cung cấp phương hướng cho đội vớt thây trong hồ sen.

Nhưng hơi nước trong quả cầu lưu ly đựng Chỉ Hướng Ngư không ngừng bốc hơi, cứ cách một đoạn thời gian, sẽ phải đổ lại vào trong bình sứ, khiến quả cầu lưu ly được luyện chế đặc thù hấp thu bổ sung hơi nước.

Sử dụng cũng không tiện.

Sở dĩ không dùng công cụ xác nhận phương hướng đơn giản hơn như la bàn, đó là bởi vì những công cụ này ở trong hồ sen sẽ xoay loạn mất đi hiệu lực.

Về phần thông qua mặt trời để phân rõ phương hướng.

Chu Phàm ngẩng đầu nhìn, phát hiện mặt trời trên lá sen lại biến hóa phương hướng, xuất hiện ở phía tây.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...