Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 803: Chương 803: Chuẩn bị ra thuyề

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Chu Phàm không cho rằng một võ giả rõ ràng có thực lực Tẩy Tủy Đoạn lại nhàm chán đến đi liên hợp với Lão Tu lừa gạt hắn, nếu thực sự dám lừa hắn, vậy những người này tốt nhất đừng xuất hiện ở đường đê nữa.

Xác suất lừa gạt là rất thấp.

Lão Tu cầm tiền, lập tức rời khỏi, đối với Chu Phàm mà nói, hắn không quen nhân sinh địa, rất khó tìm được đội vớt thây thích hợp.

Nhưng đội vớt thây cũng rất thèm khát võ giả Tẩy Tủy Đoạn trở lên, võ giả có thực lực Tẩy Tủy Đoạn cho dù là ở đường đê cũng rất ít ỏi, cho dù là người lạ, nhưng một đội vớt thây tự tin cũng sẽ nguyện ý tiếp nhận.

Lão Tu chính là chuyên môn kiếm tiền từ người tin tức không đủ.

- Lão Tu này, một lần kiếm được còn nhiều hơn ta.

Phương Lực Hành có chút bất mãn nói.

- Được rồi, ngươi nói ít thôi.

Mã Duệ lườm Phương Lực Hành một cái.

Ô Cao Hiên là đội trưởng của đội vớt thây này, hắn ngồi trên cỏ lại vẫy vẫy tay bảo Chu Phàm cùng với Thu Hướng Thần đều ngồi xuống.

Đợi tất cả mọi người ngồi xuống rồi, Ô Cao Hiên mới nhìn về phía Chu Phàm nói:

- Ngươi muốn Huyết Tâm Liên Tử đúng không?

Chu Phàm gật đầu, mục tiêu của đội vớt thây này cũng là Huyết Tâm Liên Tử, nếu không Lão Tu đã không giới thiệu cho hắn.

Sau khi xác nhận mục tiêu nhất trí, Ô Cao Hiên lại nói:

- Trước tiên nói quy củ phân phối của chúng ta một chút, ở trong hồ sen thứ có được ta muốn ba thành, ngươi và Thu Hướng Thần mỗi người lĩnh hai thành, Mã Duệ và Lực Hành mỗi người một thành, một thành còn lại thì xem trình độ xuất lực, phù lục hao tổn, tình huống bị thương trong lúc ra thuyền rồi lại do đội ngũ thảo luận thương lượng, cho rằng chia cho ai thích hợp thì chia cho người đó.

- Cái này thì không có vấn đề gì chứ?

Chu Phàm nghĩ nghĩ một chút, Ô Cao Hiên là Hoán Huyết Đoạn, hắn lấy ba thành không có vấn đề, mình và một Tẩy Tủy Đoạn khác mỗi người hai thành, hai Thể Lực Đoạn mỗi người một thành, một thành cuối cùng thì xem tình huống rồi lại chia, cũng coi như là một loại cách chia công bằng.

- Ta không có vấn đề.

Chu Phàm còn cảm thấy mình chiếm một chút tiện nghi, dẫu sao đội vớt thây này không bởi vì hắn không có kinh nghiệm ra thuyền, chỉ là bởi vì cảnh giới của hắn, chia cho hắn nhiều như vậy, đã rất không tồi rồi.

Phương thức phân phối như vậy hắn cũng không bới móc được gì.

Sau khi Chu Phàm không thấy có vấn đề gì đối với phương pháp phân phối thu hoạch, Ô Cao Hiên nói:

- Ngươi đã cảm thấy phương diện phân phối không có vấn đề, vậy ta phải nói lời xấu trước.

- Ngươi nguyện ý gia nhập chúng ta, vậy chính là một thành viên của chúng ta, ở bên ngoài hồ sen, chúng ta đều tự do, không ai quản được ngươi, có điều một khi ra thuyền…

Ô Cao Hiên tạm dừng một chút, sắc mặt hắn trở nên nghiêm túc.

- Chúng ta chính là một chỉnh thể, đội vớt thây do ta làm chủ, ngươi phải nghe theo mệnh lệnh của ta mà làm việc, ta bảo ngươi làm gì thì ngươi làm cái đó, ở đây không có chỗ trống để thương lượng, nếu ngươi không chịu, vậy xin lỗi.

Trong hồ sen nguy cơ trùng trùng, nếu có một đội viên không phục mệnh lệnh của đội trưởng, vậy sẽ chỉ mang đến hậu quả nghiêm trọng.

- Chỉ cần ngươi không hạ mệnh lệnh rất khó xử như bắt ta đi chết, ta có thể đáp ứng.

Chu Phàm nhướng mày nói.

Hắn đối với điểm này cũng không có phản cảm gì, dẫu sao hắn vốn chính là từ Nghi Loan Ti đi ra, Nghi Loan Ti xưa nay là lấy phục tùng mệnh lệnh của thượng cấp làm pháp lệnh số một.

- Tốt lắm.

Ô Cao Hiên gật đầu hài lòng,

- Vậy ta không còn gì để nói, ngươi lấy thứ đó cho hắn.

Nửa câu sau của Ô Cao Hiên là nói với Mã Duệ.

Mã Duệ từ trong phù đại lấy ra một tờ giấy đưa cho Chu Phàm.

Chu Phàm tiếp nhận nhìn một cái, bên trên liệt kê phù lục hoặc đan dược cần dùng khi ra thuyền, cũng đánh dấu tác dụng của mỗi một thứ ở trong hồ sen.

- Những thứ này, ngươi căn cứ vào tình huống của mình mà xét mua, trên đường đê đều có.

Mã Duệ nghĩ nghĩ một chút rồi nói.

Chu Phàm nhìn một lần rồi gật đầu thu lại, đây là lợi ích gia nhập một đội vớt thây có kinh nghiệm phong phú, bằng không hắn đúng là không biết, thì ra tiến vào hồ sen phải chuẩn bị nhiều thứ như vậy.

- Ngươi có gì muốn hỏi thì hỏi đi.

Ô Cao Hiên lại nói.

- Chúng ta lúc nào thì ra thuyền?

Chu Phàm hỏi.

- Nếu hôm nay bọn họ thuận lợi trở về, vậy chúng ta ngày mai ra thuyền.

Ô Cao Hiên thở dài,

- Nếu lại xảy ra chuyện giống như ngày hôm qua, vậy chúng ta phải từ từ một chút.

Nói tới chuyện ngày hôm qua, bầu không khí trong đội ngũ trở nên có chút ngưng trọng.

Đội vớt thây không phải mỗi ngày đều ra thuyền, bọn họ mấy ngày gần đây không ra thuyền, có điều cho dù bọn họ ngày hôm qua ra thuyền, cũng chưa chắc có thể biết bên trong đã xảy ra chuyện gì.

Chu Phàm lại hỏi một số vấn đề, đều có được trả lời của bọn Ô Cao Hiên.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...