Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 800: Chương 800: Mục tiêu

Mục lục truyện Long Xà Chi 8 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Về phần phù đại túi tiền trên thi thể khi bị ném ra đã có người trong nhà lấy đi, nếu không công tác nhặt xác cũng không tới phiên hắn.

Sau khi hắn nhặt tiền đồng trên mặt đất lên, tìm một cái bao tải đựng đầu và thân thể trên mặt đất vào, lại nhìn nhà ở không hề có động tĩnh, mới nuốt nước miếng, nhẹ tay nhẹ chân kéo bao tải rời khỏi nơi này.

Bình thường xử lý thi thể như vậy, trước tiên sẽ thử giao cho bạn tốt của đối phương, tiền đề là đối phương có bạn tốt… Như vậy lại có thể từ chỗ bạn tốt của hắn có được một số tiền.

Nếu đối phương không có bạn tốt hoặc là bạn tốt không muốn nhận, chờ hừng đông, ném ra dã ngoại là xong việc.

Đối với hắn mà nói, tối nay không phát được đại tài, nhưng có thể kiếm tiền vất vả cũng không tồi.

Hắn hát khe khẽ, muốn phát đại tài thì phải mạo hiểm, tiền vất vả chỉ cần bỏ ra một chút khí lực là đủ rồi.

Tiền trinh chỉ phí sức, đại tài thì lại có thể mất mạng.

Nghe thanh âm thi thể bên ngoài được kéo đi, sắc mặt Chu Phàm hờ hững tiếp tục tu luyện.

Ở đường đê, bất kỳ ai dám một mình xông vào nhà ở của người khác, bị giết chết cũng chỉ có thể coi như hắn xui xẻo.

Người đó dám xông vào, bất kể đã làm tốt chuẩn bị tâm lý sẽ chết hay chưa, nhưng nói ra, không ai sẽ cảm thấy hắn chết oan uổng.

Đường đê vốn chính là nơi cá lớn nuốt cá bé, đạo lý tương tự, nếu không phải thực lực của Chu Phàm đủ mạnh, vậy tối nay cho dù hắn không chết cũng sẽ tróc một tầng da.

Khi sắc trời vừa sáng, đường đê lại trở nên náo nhiệt.

Thanh âm ồn ào huyên náo đánh thức Chu Phàm, hắn từ trong phòng đi ra, mang theo Lão Huynh ở trên đường ăn chút gì đó, rồi đi đến bờ sông.

Dưới sắc trời xanh xám, trên bờ đã hội tụ hơn nửa số người.

Có người đang lớn tiếng hò hét, có người đang đẩy thuyền, có người đang sửa sang lại trang bị, trong hỗn loạn lại mang theo trật tự độc hữu.

Ra thuyền và về thuyền đều là lúc náo nhiệt nhất trên bờ.

Chu Phàm đứng ở bên cạnh lẳng lặng quan sát, sự chú ý của hắn đặt ở trên người đội vớt thây cần triệu tập đội viên mới.

- Chiêu mộ một võ giả Bạo Phát Đoạn, yêu cầu đã từng ra thuyền năm lần.

- Chiêu mộ một võ giả Kháng Kích Đoạn, yêu cầu đã từng tới Đinh Khu của hồ sen.

- Chiêu mộ võ giả Tốc Độ Đoạn, chỉ cần đã ra thuyền ba lần thì mau tới đây.

- …

Đủ loại tiếng hò hét.

Chu Phàm thử tới nói chuyện với một võ giả nhận người, chỉ là tên võ giả đó nhìn Chu Phàm một cái, lại lắc đầu lạnh lùng nói:

- Ta không nhận ra ngươi, đừng tới đây lãng phí thời gian.

Chu Phàm hơi nhướng mày, chỉ có thể tránh ra, xem ra những võ giả nhận người này đều chỉ nhận người quen.

Hơn nữa rất nhiều lúc, từ ngày hôm qua đã bắt đầu nhận người rồi, những nhận người ở hiện trường, nếu không phải có đội viên lâm thời đổi ý, chính là không biết vì sao không tìm thấy người.

Nhưng cho dù là dưới tình huống khi ra thuyền gấp phải tìm kiếm đội viên mới, bọn họ cũng không muốn nhận người lạ.

Võ giả nhận người ồn ào một lúc, có người có thể chiêu mộ được, có người thì không.

Nhưng cho dù không tìm được đội viên mới, những đội vớt thây này rất nhanh từ bỏ tiếp tục nhận người, bắt đầu cùng đội viên khác của đội vớt thây lên thuyền, đẩy thuyền tới hồ sen.

Hôm nay đường đê bờ đông chỉ ra mười lăm chiếc thuyền.

Ngày xưa ít nhất có hai mươi chiếc, nhiều lúc thậm chí sẽ có ba mươi chiếc, hôm nay chỉ ra mười lăm chiếc, nguyên nhân là chuyện về thuyền phát sinh ngày hôm qua.

Nghe nói không chỉ đường đê bờ đông, ngày hôm qua hai bờ nam bắc tổng cộng tổn thất ba chiếc thuyền, vì vậy có một số đội vớt thây cẩn thận từ bỏ kế hoạch ra thuyền hôm nay.

Nếu hôm nay lại xảy ra chuyện, vậy đội vớt thây ra thuyền ngày mai sẽ càng ít hơn.

Nếu có thể chứng minh hồ sen biến thành càng lúc càng nguy hiểm dị thường, đường đê thậm chí rất có thể sẽ trong một đoạn thời gian rất dài không có đội vớt thây nào nguyện ý ra thuyền nữa.

Sau khi Chu Phàm tìm hiểu được những tin tức này, hơi nhíu mày, nếu đội vớt thây thời gian dài không ra thuyền, vậy hắn ở lại Thất Liên Đường chỉ lãng phí thời gian mà thôi.

Hắn nghĩ nghĩ một chút liền rời khỏi bờ, sau khi trở lại đường đê liền đến thẳng cửa hàng bán phù lục ở nhai đông.

Chưởng quỹ của cửa hàng để râu dê, một đôi mắt nhỏ thỉnh thoảng lại hiện lên quang mang khôn khéo, sáng sớm đã có khách tới cửa, hắn lập tức cười nghênh đón:

- Vị khách quan này, không biết cần một số phù lục gì? Bổn điếm cái gì cũng có.

- Ta tìm Lão Tu.

Chu Phàm nhanh gọn dứt khoát nói.

Chưởng quỹ thu liễm nụ cười, hắn hô vào bên trong một tiếng:

- Xú tiểu tử, ngươi mau ra đây cho ta.

Trong cửa hàng một người trẻ tuổi đi ra, hắn là học đồ nơi này.

- Đi tìm Lão Tu tới đây.

Chưởng quỹ nói với học đồ của mình.

Người trẻ tuổi đó gật đầu bước nhanh ra.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...