Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 797: Chương 797: Huyết Tâm Liên Tử
Nếu là như vậy, đội vớt thây lựa chọn thành viên quả thật sẽ rất cẩn thận.
- Chẳng lẽ không có đội vớt thây nào thu nhận người mới à?
Chu Phàm có chút khó hiểu hỏi.
Hàng năm nơi này đều sẽ có rất nhiều máu mới ùa vào, nếu đội vớt thây không nhận người mới, những người mới này sẽ đi đâu?
- Người mới tới một mình, biện pháp ổn thỏa hơn là lăn lộn ở đây một đoạn thời gian, sau khi quen thuộc với các đội vớt thây, tự nhiên có thể gia nhập.
- Nếu người mới muốn mau chóng ra thuyền, vậy chỉ có hai biện pháp, thứ nhất là bọn họ vốn chính là nhiều người mà đến, thuê một chiếc thuyền rồi tự ra thuyền, thứ hai nếu là khách độc hành như đại nhân, vậy chỉ có thể mấy người mới tụ lại để ra thuyền.
- Có điều hai biện pháp này đều rất nguy hiểm, bởi vì một đống người mới đi trên một chiếc thuyền, không quen thuộc với hồ sen, như vậy ra ngoài chẳng khác nào chịu chết.
Nam tử trung niên vừa nói, vừa từ trong túi tiền lấy ra một hạt sen nhai nuốt.
- Chắc không chỉ có hai biện pháp.
Sắc mặt Chu Phàm bình tĩnh,
- Nếu không ngươi cũng sẽ không đứng ở đây nói với ta lâu như vậy.
- Ta có biện pháp có thể đề cử đại nhân gia nhập đội vớt thây.
Nam tử trung niên gật đầu nói.
- Ngươi có biện pháp gì?
Chu Phàm cười lạnh nói,
- Ta là một người lạ, chẳng lẽ ngươi nói vài câu, liền có đội vớt thây nguyện ý mạo hiểm mang theo ta à?
- Cái này thì không thể nói với đại nhân được.
Nam tử trung niên lắc đầu,
- Đây là bí mật để kiếm tiền của ta.
Chu Phàm trầm mặc một chút,
- Ta đi đâu có thể tìm được ngươi?
- Ở nhai đông (bờ đê phía đông) có một cửa hàng bán phù lục, nếu ngươi muốn tìm ta, cứ nói với điếm chủ muốn tìm Lão Tu là được.
Nam tử trung niên không nhiều lời, xoay người rời đi.
Chu Phàm dẫn theo Lão Huynh dạo một vòng trên đường đê, khi đi ngang qua nhai đông, hắn nhìn phù điếm (cửa hàng bán phù) một cái, không đi vào, mà là đi tới bên bờ.
Hiện tại là buổi chiều, bên bờ đỗ không ít thuyền, thuyền tượng đang sửa thuyền.
Những thuyền này có cái chỉ có thể dung nạp ba bốn người, có cái lại có thể chở hơn mười người, có điều cơ bản mà nói thì cũng không được tính là thuyền lớn.
Hắn tìm người hỏi một chút, lại biết một số chuyện.
Ra thuyền bình thường sẽ lựa chọn sáng sớm, đại khái tiếp cận hoàng hôn mới có thuyền trở về.
Sở dĩ như vậy, là vì hồ sen rất quỷ dị, đi vào sẽ phát sinh đủ loại tình huống, không ai biết liệu có thể quay về đúng giờ hay không, vạn nhất bị chuyện gì đó cầm chân, vậy buổi sáng ra thuyền luôn sẽ có nhiều thời gian hơn để xử lý khó khăn gặp phải.
Nếu không một khi trời tối vẫn còn ở lại trong hồ sen, rất ít thuyền có thể ở trong hồ sen bình yên vượt qua một đêm mà quay về.
Cho nên thời gian ra thuyền muộn nhất là không quá giữa trưa, chỉ có lăng đầu thanh mới dám lựa chọn buổi chiều chèo thuyền tiến vào sâu trong hồ sen.
Chu Phàm không rời khỏi bờ sông, mà là kiên nhẫn chờ ở bên bờ.
Đợi một lúc, bên bờ biến thành càng lúc càng náo nhiệt, xuất hiện người đủ các loại dáng vẻ, trong đó lại có một số võ giả quần áo bất phàm được người ta vây quanh.
Chu Phàm từ nói chuyện với một số người bên cạnh biết được, những người đó không phải thương nhân thì chính là quản sự một số thế gia của Cao Tượng Huyện phái tới, tới đây chủ yếu là để thu mua tài liệu quý hiếm trong tay đội vớt thây ra thuyền.
Không bao lâu sau, lục tục có thuyền trở lại.
Có võ giả trên thuyền mặt mày tươi cười, thuyền võ giả thì mặt mày chán nản, càng có một số võ giả trên người mang theo thương tích, tình huống kiểu gì cũng có.
Những thuyền này vừa cập bờ, có không ít người ùa tới, có người tìm hiểu tin tức, có người hỏi xem có tìm thấy một số tài liệu đặc biệt không.
Đương nhiên cũng có người ra giá thu mua.
Đội vớt thây có một số chỉ nói cho có lệ vài câu chứ không nhiều lời, cũng có người trực tiếp bán thứ có được cho thương nhân hoặc là quản sự thế gia.
Những đội vớt thây này phần lớn không lập tức rời đi, bọn họ ở lại đều muốn xem đội vớt thây vẫn chưa quay về thu hoạch thế nào.
Chu Phàm chỉ đứng ở bên cạnh bình tĩnh quan sát, hắn tới đây, phần lớn là để quan sát tăng thêm kinh nghiệm.
- Có tìm được Huyết Tâm Liên Tử không? Giá có thể thương lượng.
Một thương nhân mặt béo cười cười hô lên một câu với đội vớt thây.
- Lưu chưởng quỹ, ngươi đừng phí công, cho dù thật sự có Huyết Tâm Liên Tử, với cái giá ngươi đưa ra cũng không tới phiên ngươi đâu.
Một quản sự thế gia nói với vẻ trào phúng.
Thương nhân đó trợn mắt, không hề e ngại nói:
- Nếu thực sự có Huyết Tâm Liên Tử, giá ta đưa ra khẳng định là cao hơn ngươi.
Ở loại địa phương này, đều có quy củ địa phương, vả lại dám tới đây thu tài liệu, cho dù là thương nhân cũng sẽ có bối cảnh, hắn không sợ một quản sự thế gia.