Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 792: Chương 792: Khống chế

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nhìn thấy một màn này, trong lòng bọn Thiện Ung bốc lên từng tầng hàn ý, giống như đặt mình trong hầm băng vạn năm không tan.

Những người sống của Nguyên Thụ Thôn nhìn đứng ở trung tâm đống thây, triệt để mất đi dũng khí xông lên, chỉ đứng đực tại chỗ.

Thi Quang Trùng bay trong không trung cũng cảm thấy sự đáng sợ của Chu Phàm, chúng lập tức bay trốn.

Chu Phàm không đặt sự chú ý trên người người sống, hắn chỉ xoay người nhìn xung quanh.

Sau khi hắn tiến vào nhà gỗ, đã không thấy bóng dáng của Yên Si cấp Hắc Lệ đó nữa.

Lúc ấy chỉ là trong nháy mắt ngắn ngủi, nhà gỗ cũng chưa sập, cho dù nó có thể xuyên qua nhà gỗ, nhưng nhà gỗ sập cũng là chuyện trong nháy mắt, Chu Phàm khi nhà gỗ sập đã chú ý xung quanh, vẫn không thấy thân ảnh của Yên Si.

Nếu Yên Si không có thủ đoạn dịch chuyển không gian, không thể thoát được nhanh như vậy.

Nó rất có thể vẫn ở đây.

Chỉ là có thể ở đâu?

Chu Phàm lại cúi đầu nhìn dưới chân.

Chân phải hắn lập tức bạo phát phóng to, sau đó giẫm một cước xuống đất.

Rầm một tiếng, mặt đất lõm xuống.

Điều này khiến trên mặt những người sống của Nguyên Thụ Thôn càng lộ ra vẻ sợ hãi, cái này cần khí lực lớn tới mức nào mới có thể một cước giẫm sập mặt đất?

- Lòng đất cũng không có thông đạo.

Chu Phàm thấp giọng lẩm bẩm một câu, sắc mặt hắn lạnh lùng.

Trì hoãn một thoáng như vậy, nếu Yên Si thật sự có biện pháp dịch chuyển không gian, vậy sớm đã chạy ra khỏi Nguyên Thụ Thôn rồi.

Đám võ giả Nguyên Thụ Thôn như Thiện Ung bắt đầu bước ra khỏi đám người.

- Ta khuyên các ngươi, cho dù đạt tới Tốc Độ Đoạn, cũng đừng thử chạy trốn trước mặt ta.

Thân ảnh của Chu Phàm trong nháy mắt đã dịch chuyển đến trước người bọn họ, ngăn cản đường đi của bọn họ, lạnh lùng nói.

Sắc mặt của bảy võ giả bọn Thiện Ung trắng bệch, vội vàng quỳ xuống.

- Đại nhân tha mạng.

Bảy võ giả liên tục dập đầu.

Thực lực cường đại như vậy cùng với tốc độ di động nhanh tới khiến bọn họ không thể nhìn rõ, khiến bọn họ triệt để mất đi dũng khí chạy trốn.

Các thôn dân của Nguyên Thụ Thôn cũng quỳ xuống theo.

- Đều ngậm miệng lại, hiện tại ai có thể nói cho ta biết, Yên Si, cũng chính là Thọ Thần gì đó mà các ngươi gọi, nó ở đâu? Ta bảo đảm có thể xử lý nhẹ đối với hắn.

Chu Phàm nghiêm mặt nói.

Hắn không biết, có lẽ những người của Nguyên Thụ Thôn này lại biết.

Chỉ là các thôn dân bình thường và bảy võ giả của Nguyên Thụ Thôn đều lộ ra vẻ mặt ngỡ ngàng, bọn họ cũng không biết Yên Si trốn đi đâu.

Chu Phàm thở dài, nếu sớm biết vậy, mạo hiểm mang Lão Huynh tới đây, hiện tại Lão Huynh vẫn đang ở bên kia thôn, có điều cho dù mang Lão Huynh tới, cũng chưa chắc đã có thể tìm ra Yên Si.

Hắn nghĩ nghĩ một chút, vẫn từ trong phù đại lấy ra một đoạn ống trúc, ngón tay dâng lên hỏa diễm châm ngòi ống trúc, vù một tiếng, ống trúc bay lên trời, phát ra tiếng nổ mạnh.

Lão Huynh nhìn thấy tín hiệu hắn phát ra, chắc rất nhanh sẽ tới.

Trước lúc đó… Chu Phàm lại lạnh lùng nhìn về phía bảy võ giả Nguyên Thụ Thôn bọn Thiện Ung.

- Hồ Diệu, ngươi tới đây cho ta, những người còn lại đều ngồi xuống tại chỗ.

Chu Phàm nhìn Hồ Diệu nói.

Hồ Diệu theo Chu Phàm đi tới một góc của đám người.

Chu Phàm nhìn người của Nguyên Thụ Thôn ngồi dưới đất, chỉ cần có ai đứng lên muốn chạy trốn, hắn đều có thể ngay lập tức có phản ứng.

Đương nhiên nếu bọn họ toàn bộ đều trốn, một mình hắn cũng không cản được, nhưng bên ngoài chính là hoang dã, bọn họ có thể trốn đi đâu?

Một khi chạy ra khỏi hoang dã, Nghi Loan Ti Phủ cũng sẽ phát ra lệnh truy nã, báo cho các lý các thôn, gia tăng đề phòng, bọn họ chỉ có thể chậm rãi chết ngoài hoang dã, chỉ cần không mất đi lý trí, đều không dám tùy tiện chạy trốn.

Màn đêm đã rút đi hơn nửa, bầu trời biến thành mờ mịt, cách hừng đông đã rất gần.

- Rốt cuộc là có chuyện gì?

Chu Phàm trầm giọng nói,

- Các ngươi biết mình đang làm gì không?

- Trước khi ngươi mở miệng, tốt nhất đừng định nói dối ta, bởi vì ta sẽ gọi người thứ hai tới đây lặp lại một lần nữa, hiểu chưa?

- Hiểu rồi.

Râu trên mặt Hồ Diệu run lên,

- Đại nhân, chúng ta không có lựa chọn khác.

Theo Hồ Diệu kể lại, ba tháng trước, Yên Si phá phòng ngự của thôn, tiến vào thôn, tất cả phát sinh quá đột nhiên, võ giả như bọn họ cùng với đội viên đội tuần tra còn chưa kịp có phản ứng, đã lần lượt bị khống chế.

- Vệ Cổ không vang lên phát ra báo động trước à?

Chu Phàm hỏi.

Yên Si Cấp Hắc Lệ đối với một thôn mà nói tuyệt đối là tồn tại tai ương diệt thôn, Vệ Cổ đương nhiên không thể ngăn được, nhưng cho dù là như vậy, nếu quái quyệt cấp Hắc Lệ tiếp cận thôn sẽ phát ra báo động trước mới đúng.

Thôn bị quái quyệt tiêu diệt không phải chưa không từng xuất hiện, nhưng bình thường, Nghi Loan Ti đều sẽ ngay lập tức biết được, loại tình huống bị khống chế như Nguyên Thụ Thôn này là rất ít thấy.

- Không.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...