Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 788: Chương 788: Không ai (2)

Mục lục truyện Long Xà Chi 9 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Rất nhanh hắn lại nhíu mày, hắn không phải Phù Sư, cũng có thể cảm thấy Vệ Cổ có chút không thích hợp, hai vị Phù Sư trong thôn không có lý do gì lại không phát hiện.

Muốn hủy diệt phù văn hạch tâm của Vệ Cổ cũng không dễ dàng.

Nói cách khác hai vị Phù Sư của Nguyên Thụ Thôn sớm đã biết Vệ Cổ tồn tại vấn đề, thậm chí phù văn hạch tâm rất có thể là do bọn họ hủy.

Phù Sư biết, vậy người khác trong thôn có biết hay không?

Người của doanh địa tuần tra đi đâu rồi?

Với quan sát nhạy bén của hắn đối với biểu cảm của người khác, đám người Thiện Ung hôm nay phụ trách chiêu đãi hắn, không hề biểu lộ ra sát ý, biểu hiện rất bình thường.

Có điều cũng không phải nói không có bất kỳ phát hiện gì, có mấy lần hắn phát hiện biểu cảm trên mặt những người đó có chút mất tự nhiên, nhưng lúc ấy còn tưởng rằng là do lần đầu gặp mặt, hiện tại nghĩ lại chắc căn bản không phải.

Càng nghĩ Chu Phàm lại càng cảm thấy khả nghi, Nguyên Thụ Thôn ở trong mắt hắn lập tức biến thành cổ quái, Vệ Cổ bị hủy, hắn mơ ác mộng… Có quá nhiều chỗ không nói thông.

- Đi, xem liệu có thể tìm ra bọn họ không.

Chu Phàm ngồi xổm xuống nói với Lão Huynh một tiếng.

Lão Huynh ngẩng đầu ngửi ngửi, sau đó chạy vào trong thôn.

Chu Phàm đi theo phía sau Lão Huynh, bình tĩnh suy nghĩ đủ loại khả năng.

Sau khi tiến vào trong thôn, Chu Phàm tận lực lặng lẽ đi theo phía sau Lão Huynh, vốn hắn vẫn muốn bảo Lão Huynh tránh nhà có nuôi chó.

Có điều rất nhanh hắn lại phát hiện, một đường đi qua rất nhiều nhà ở, nhưng căn bản không có con chó nào.

Sao có thể như vậy được?

Ở Tam Khưu Thôn, không nói mỗi nhà mỗi hộ đều nuôi chó, nhưng người nuôi chó cũng không ít, dẫu sao cho dù không được trải qua đào tạo đặc biệt, rất nhạy bén đối với nguy hiểm như Lão Huynh, nhưng chó bình thường có đôi lúc cũng có thể phát hiện ra sự tồn tại của một số nguy hiểm.

Lúc trước hắn vào thôn, Thiện Ung một mực nói chuyện với hắn, hơn nữa nhà tiếp đãi hắn ở ngoại vi thôn, không nhìn thấy chó cũng không có gì kỳ lạ, nhưng hiện tại hắn chắc đã vào trung tâm thôn lại vẫn không nhìn thấy bất kỳ con chó nào, điều này có chút kỳ quái.

Hắn nhìn nhìn sắc trời, cách hừng đông vẫn còn một đoạn thời gian không ngắn.

Hắn gọi Lão Huynh lại, nghĩ nghĩ một chút, đi đến một căn nhà.

Hắn đứng ở trước cửa nhà dỏng tai nghe một chút, lại dùng tay đẩy cửa.

Đẩy một cái, cửa thoải mái bị đẩy ra.

- Lão Huynh.

Chu Phàm vỗ vỗ lưng Lão Huynh, nhẹ giọng gọi.

Lão Huynh đứng ở trước cửa ngửi ngửi, sau đó đi vào, một lúc sau nó lại đi ra, lắc lắc đầu.

- Quả nhiên không có người à?

Chu Phàm bước nhanh vào, hắn châm hỏa chiết tử.

Tia sáng ảm đạm chiếu xuống, đây là một nhà dân rất bình thường, nhưng kỳ quái là bàn, ghế và dụng cụ sinh hoạt trong phòng đều phủ kín bụi bặm.

Chỉ thỉnh thoảng có mấy chỗ có thể nhìn thấy dấu chân lộn xộn dưới bụi bặm.

Hắn đi vào phòng ngủ, màn trên giường đã dính đầy tơ nhện.

Cái này nhìn thì giống như đã mấy tháng rồi không có ai ở vậy.

- Kỳ quái…

Chu Phàm nhíu mày, hắn dẫn theo Lão Huynh rời khỏi căn nhà này, lại cẩn thận tiến vào một căn khác.

Căn nhà này cũng có tình hình tương tự.

Nếu nói một căn nhà không có người ở, vậy cũng không có gì kỳ quái, nhưng căn thứ hai cũng vậy.

Sắc mặt Chu Phàm trở nên càng lúc càng ngưng trọng, hắn bảo Lão Huynh tiếp tục đi tới.

Thế là một người một chó không dừng lại, đi được một lúc, bước chân của Lão Huynh chậm lại, sủa khẽ một tiếng về phía hắn.

Chu Phàm cũng giảm tốc độ, hắn biết có người đang ở phía trước.

Hắn tựa vào một góc tường nhà, sau khi xác nhận phía trước không ai có thể nhìn thấy, quang mang màu vàng tím tỏa ra, Tử Kim Giáp Trụ bao phủ lấy hắn.

Phù văn của ẩn giáp dị giáp đồng loạt hiện lên, khiến cho hắn triệt để dung nhập vào trong bóng đêm.

- Lão Huynh, ngươi chờ ta ở đây.

Chu Phàm nói một tiếng, sau đó tiếp tục lặng lẽ tiến về phía trước.

Nơi này đã ở bên rìa thôn, phía trước là một mảng rừng cây nhỏ.

Sau khi Chu Phàm tiến vào rừng cây, có thể nhìn thấy phía trước rừng cây có bạch quang mờ mờ dâng lên.

Đây là chỉ phương hướng cho hắn.

Có ẩn giáp, nhưng Chu Phàm cũng không dám lơ là, hắn sợ phía trước có cạm bẫy kích phát, vẫn cẩn thận vòng qua đường nhỏ, từ một bên cây cối cẩn thận đi tới.

Cho đến khi thấy rõ tình hình của bạch quang, hắn mới dừng chân.

Bạch quang là từ thứ gì đó ở chỗ tán cây chiếu xuống.

Về phần cụ thể là gì, Chu Phàm không nhìn rõ, có khả năng là phù lục hoặc là thứ kỳ quái khác.

Trên đất trống dưới bạch quang, người mặc quần áo các màu khác nhau đang vây quanh.

Những người này chắc đều là người của Nguyên Thụ Thôn.

Chu Phàm ngẩng đầu nhìn một thân cây ở bên cạnh, hắn nhẹ nhàng nhảy lên cây, dựa vào thân pháp của Tốc Độ Đoạn, cây cối chỉ có lá cây rung rung.

Từ trên cao nhìn xuống, hắn mới chính thức thấy rõ bên trong là tình hình gì.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...