Đang đọc truyện

Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)

Chương 787: Chương 787: Không ai

Mục lục truyện Long Xà Chi 13 phút
Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Sáu người này có thôn chính, hai Phù Sư, và ba phó đội trưởng của Nguyên Thụ Thôn,

Chu Phàm mỉm cười, hàn huyên với mọi người một phen, sau đó mới ngồi xuống.

Tính cách của Chu Phàm không khó ở chung, mọi người của Nguyên Thụ Thôn cố ý kết giao, tiệc rượu này chủ khách đều vui.

Sau tiệc đã là lúc trời tối.

Hai phó đội trưởng đi trực, những người còn lại hàn huyên với Chu Phàm một lúc, Chu Phàm thấy đến lúc rồi, mở miệng cáo từ.

Mọi người nhiệt tình giữ lại một lúc, Chu Phàm uyển chuyển cự tuyệt, bọn họ không dám giữ nữa.

Do hai vị Phù Sư đưa Chu Phàm về doanh địa tuần tra.

Trở về doanh địa tuần tra, khóa cửa hoàn thành tu luyện tối nay, hắn mới nằm lên giường ngủ.

Đợi sau khi xuất hiện ở trên thuyền, hắn lại tiếp tục tu luyện, từ sau đêm đó có được Long Thần Huyết từ trong tay hắc long, mấy đêm rồi hắn không thấy hắc long.

Người dẫn dắt không xuất hiện ở trên thuyền là chuyện bình thường, hắn cũng không quá để ý.

Tu luyện một đoạn thời gian, đợi sau khi tới giờ, hắn được di chuyển ra khỏi Khôi Hà Không Gian.

Mở mắt lại phát hiện trong phòng là một mảng đen xì.

Quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ, bên ngoài cũng vậy.

Hắn lắc đầu, trời vẫn chưa sáng.

Trời còn chưa sáng đã rời khỏi Khôi Hà Không Gian, trước kia cũng từng phát sinh mấy lần, đó là bởi vì tốc độ thời gian của Khôi Hà Không Gian luôn phát sinh biến hóa mà dẫn tới.

Hắn thấy trời chưa sáng, tiếp tục nhắm mắt ngủ.

Rất nhanh hắn lại thiếp đi.

Dường như có ai e đang nhìn mình, hắn nỗ lực mở hai mắt, vẫn không nhìn rõ người đó, chỉ có thể nhìn thấy bóng người mơ mơ hồ hồ dường như bị bao phủ trong sương trắng, mơ hồ cảm thấy tựa hồ là nàng?

Nàng mặc áo đỏ, thân ảnh mơ hồ.

Hắn đến gần, người đó bước đi xa.

Vẫn bảo trì cự ly với hắn.

Trong lòng hắn biến thành vội vàng hấp tấp, đẩy nhanh bước chân, sau khi người đó chạy ra được một đoạn cự ly, bỗng nhiên gia tốc bước về phía hắn.

Điều này quá đột ngột, đột ngột đến hắn vẫn chưa kịp nhìn rõ mặt của nàng, chỉ có thể nhìn thấy một đôi nhãn cầu trắng không có đồng tử của nàng.

Thân ảnh áo đỏ biến mất.

Hắn loáng thoáng nghe thấy có tiếng chân vang lên bên tai hắn, lúc này hắn mới tỉnh ngộ, thì ra mình đang nằm mơ.

Hắn thử mở mắt, nhưng không mở ra được, mí mắt giống như bị dính vào nhau.

Hắn cảm thấy phía trước đầu giường dường như có thứ kỳ quái đang đi tới đi lui.

- Lão Huynh? Lão Huynh?

Hắn gọi thầm trong lòng, hi vọng Lão Huynh có thể đuổi thứ kỳ quái này đi.

Khí tức âm hàn từ thứ kì quái ở đầu giường lan về phía hắn, cả người hắn lập tức nổi lên da gà, đây không phải mơ.

Quả thật có thứ gì đó đứng ở đầu giường của hắn.

Nhưng hắn lại vẫn chưa tỉnh lại.

Mí mắt vẫn dính chặt, loại trạng thái này khiến trong lòng hắn lạnh toát, thế này là sao?

Ý thức của hắn rõ ràng nhớ mình là đang ở trong phòng của doanh địa tuần tra Nguyên Thụ Thôn, nơi này không thể xuất hiện quái quyệt mới đúng.

Khí tức âm hàn không còn lượn lờ trên da, mà là thuận theo lỗ chân lông chui vào.

Hắn lạnh tới giống như ở trong hàm băng.

Đúng lúc này, khí huyết sôi trào, máu hỗn hợp với Long Thần Huyết tỏa ra ấm áp, lập tức xua đi khí tức âm hàn.

Thân thể cứng ngắc của hắn lập tức khôi phục, hắn thử mở mắt, mắt thoải mái mở ra.

Hắn lập tức ngồi dậy, tay với lấy đao gỉ và phù đại đặt bên giường.

Vẫn ở trong hoàn cảnh tối om.

Chung quanh tĩnh lặng, không có bất kỳ phát hiện gì.

Lão Huynh cũng bị hắn làm bừng tỉnh, đứng lên lắc đuôi.

Hắn đầu đầy mồ hôi lau mồ hôi trên mặt trên trán.

Vừa rồi hắn gặp phải ác mộng sao?

Không phải, rất nhanh hắn lại phủ định khả năng này, bất kể là thân ảnh áo đỏ trong mộng hay là thứ đi lại ở đầu giường, hắn đều có cảm tri rất rõ ràng.

Nếu không phải tới thời khắc mấu chốt, Long Thần Huyết nổi lên tác dụng, xua đi đạo hàn ý đó, hắn chưa chắc đã chết, dẫu sao xương cốt trong thân thể hắn vẫn còn Không Âm Quỷ Lôi, cho dù Không Âm Quỷ Lôi và Long Thần Huyết cũng không thể có tác dụng.

Hắn cùng lắm chỉ là tổn thất Mặc Chú Phù đặc thù tương tự với Thế Tử Kiểm từ long lân chế thành.

Long Thần Huyết xua đi đạo khí tức âm hàn có thể sẽ trí mạng đó, vậy đại biểu cho thật sự có thứ gì đó khiến hắn vừa rồi đã ở vào trong nguy hiểm!

Vừa nghĩ đến đây, ánh mắt Chu Phàm trở nên lạnh lùng.

Trong phòng là một mảng tăm tối, mơ hồ có thể thấy được Lão Huynh đi tới, lắc lắc cái đuôi nhọn, có chút nghi hoặc nhìn Chu Phàm.

Chu Phàm xoa đầu của nó, trong lòng lại khó hiểu, trước kia khi nguy hiểm phát sinh, Lão Huynh luôn có thể ngửi thấy đầu tiên, nhưng lần này lại không ngửi được gì.

Là quái quyệt có tính ẩn nấp rất mạnh hay là vì nguyên nhân gì khác?

Hắn bỗng nhiên lại nghĩ tới một chuyện, nơi này chính là Nguyên Thụ Thôn, không phải vùng dã ngoại hoang vu.

Sắc mặt hắn biến thành ngưng trọng, ở trong thôn không phải không thể xuất hiện quái quyệt, nhưng xác suất rất nhỏ, hơn nữa còn đúng dịp xuất hiện ở doanh địa đội tuần tra công kích hắn, xác suất này càng nhỏ hơn.

Thôn này có vấn đề!

Nói không chừng không phải quái quyệt, mà là yến hội đó có vấn đề.

Nhưng lại có chút không đúng, hắn đã là Hoán Huyết Đoạn, có thể miễn dịch đại đa số độc dược thế gian, yến hội thật sự có vấn đề sao?

Nhưng nếu trong rượu và thức ăn của yến hội không có độc, mà là dược vật kỳ quái khác, vậy thì có thể nói thông.

Nhưng vấn đề là vì sao bọn họ phải đối phó với một người chưa từng gặp mặt như mình?

Chu Phàm lại có chút nghĩ không thông.

Trong lòng hắn bỗng nhiên khẽ động, nhớ tới Vệ Cổ nhìn thấy ở doanh địa hôm nay.

Trời chưa sáng, nói cách khác sau khi hắn ra khỏi Khôi Hà Không Gian thì ngủ chưa được bao lâu.

Hắn đứng lên, không đốt đèn trong phòng, mà là im lặng lắng nghe một lúc, lại bảo Lão Huynh ngửi một chút, sau khi xác nhận bên ngoài không có ai, hắn mới lần mò mang theo những vật phẩm quan trọng như phù đại, đao gỉ, Đức Tự Đao.

Hắn cẩn thận đẩy hé cửa gỗ, ra ngoài nhìn một cái.

Bóng đêm mông lung như nước sơn đen, rất khó nhìn xa, có điều chắc không có ai.

Hắn đi ra, đầu tiên là tới mấy căn phòng khác của doanh địa xem phòng khác, trong phòng không có đèn đuốc.

Điều này khiến lông mày hắn hơi nhíu lại, dựa theo điều lệ trong thôn, cho dù là ban đêm, cũng phải có người trực đêm ở doanh địa mới đúng.

Trong phòng không có đèn đuốc, doanh địa cũng không có đèn đuốc.

Người của đội tuần tra đều đi đâu rồi?

Chu Phàm nghĩ nghĩ một chút, hắn không tới gần mấy căn phòng đó kiểm tra xem có người hay không, mà là nhìn xung quanh một chút, sau khi xác nhận không dai, đi đến Vệ Cổ của doanh địa.

Đi tới dưới Vệ Cổ, Chu Phàm nhìn Vệ Cổ cao một trượng đứng sừng sững trong đêm đen, hắn dùng tay chạm vào rìa trống, chân khí từ trong cơ thể ùa ra, từ cạnh trống truyền vào trong Vệ Cổ cẩn thận cảm ứng.

Sắc mặt hắn lập tức biến thành hơi khó coi.

Vệ Cổ này phế rồi.

Mấy đạo phù văn hạch tâm ở bên trong đã bị hủy diệt, chẳng trách lúc ấy khi hắn nhìn thấy Vệ Cổ này lại cảm thấy có chút không thích hợp.

Chỉ là hắn chung quy không phải Phù Sư, không quá mẫn cảm đối với thứ này, lại thêm lúc ấy trời mưa, không nghĩ nhiều.

Nếu Vệ Cổ phế, Nguyên Thụ Thôn cơ hồ chính là không ở trạng thái bố trí phòng vệ, chỉ dựa vào đội tuần tra của Nguyên Thụ Thôn, phòng tuyến của thôn sẽ biến thành rất yếu ớt.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...