Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 785: Chương 785: Nguyên Thụ Thôn (2)
Chu Phàm đã lui về phía sau bịt mũi, loại mùi hôi tỏa ra sau khi quái quyệt chết này có độc tính nhất định, cho dù hắn là Hoán Huyết Đoạn, rất ít có độc tố có thể sinh ra tác dụng đối với hắn, nhưng vấn đề đúng là quá thối.
Hắn kéo lá cây, gọi Lão Huynh một tiếng, tiếp tục lên đường.
Lông chó của Lão Huynh bởi vì mưa trút xuống mà dính bết vào người.
Một người một chó thảm hại không thể tả đi một lúc trong ngày mưa trắng xoá, mới dừng chân lại.
Bên phải xích đạo kéo dài ra một con đường nhỏ, hắn nhìn về phía đường nhỏ, có thể loáng thoáng nhìn thấy một số nhà trệt thấp bé.
- Là thôn, Lão Huynh, đêm nay không cần phải qua đêm ở bên ngoài rồi.
Hắn dẫn theo Lão Huynh đi đến thôn xóm.
Nếu hắn nhớ không nhầm, lúc trước hắn đã xem bản đồ, gần đây quả thật có một thôn tên là Nguyên Thụ Thôn.
Mưa thu như sương, mông mông lung lung che phủ cả thôn.
Chu Phàm và Lão Huynh xuyên qua mưa bụi, thôn trở nên càng lúc càng rõ ràng.
Đợi đi tới bên rìa thôn xóm, bên cạnh có hai nam tử thân mặc áo tơi đầu đội đấu lạp đi tới.
- Đứng lại.
Một nam tử trong đó thấp giọng quát.
Hai người này đều nắm chặt vũ khí, cảnh giác nhìn Chu Phàm.
Chu Phàm dẫn theo Lão Huynh đứng lại, hắn biết hai người này là đội viên đội tuần tra thôn.
Hắn giơ tay tỏ vẻ mình không có ác ý, cũng biểu lộ thân phận của mình.
Nếu là lữ nhân xa lạ, thôn vì cân nhắc tới an toàn, đều sẽ cự tuyệt đối phương vào thôn.
Nhưng Chu Phàm chính là Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti Tuần Sát Sứ, hắn muốn vào thôn chắc là không có vấn đề lớn.
- Lạc Thủy Hương Tuần Sát Sứ…
Hai nam tử đó nhìn nhau một cái, trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
Loại địa phương nhỏ này chưa từng nghe qua chức Tuần Sát Sứ, cũng là chuyện rất bình thường.
Có điều Chu Phàm đã nói như vậy, địch ý trên mặt bọn họ giảm đi không ít, một người trong đó nói:
- Đại nhân chờ một chút, ta đi mời đội trưởng và lão đại nhân tới đây.
Dẫu sao đây chỉ là lời nói một phía của Chu Phàm, bọn họ vẫn phải mời đội trưởng và Phù Sư trong thôn đến xác nhận một chút.
Người đó xoay người rời đi, chỉ chốc lát sau liền dẫn theo hai người tới đây.
Một người là nam tử tráng niên, một người là lão nhân tuổi tác không nhỏ.
Hai người quan sát Chu Phàm một chút, mặt lộ vẻ quái dị, Tuần Sát Sứ này theo bọn họ, không khỏi quá trẻ tuổi rồi.
Có điều rất nhanh bọn họ liền nghiêm mặt, hỏi Chu Phàm.
Chu Phàm lấy ra Tuần Sát Lệnh Bài mà Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti phát cho hắn, lại nói vài câu đơn giản.
Trên thực tế hai người này cũng chưa từng nghe qua chức Tuần Sát Sứ, nhưng tấm lệnh bài của Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti này, Phù Sư tuổi tác hơi lớn đó vẫn nhận ra.
- Hương Hỏa Lý Nghi Loan Ti Đồng Ấn Phù Sư Hồ Diệu bái kiến Chu tuần sát.
Hồ phù sư vội vàng hành lễ.
- Chính đội trưởng đội tuần tra Hương Hỏa Lý Nguyên Thụ Thôn Thiện Ung bái kiến Chu tuần sát.
Thiện đội trường cũng hành lễ.
- Hai vị không cần phải khách khí như vậy, nói ra thì Chu tuần sát này chỉ là một chức quan nhàn tản, đến Nguyên Thụ Thôn cũng không phải có công vụ gì trong người, chỉ là muốn tá túc một đêm ở Nguyên Thụ Thôn, không có vấn đề gì chứ?
Chu Phàm cười hỏi.
Thiện Ung và Hồ Diệu kín đáo nhìn nhau một cái, Hồ Diệu vội vàng cười nói:
- Chu tuần sát tá túc Nguyên Thụ Thôn, chính là vinh hạnh của Nguyên Thụ Thôn.
Chu Phàm đầu tiên là dán một đạo Trắc Quyệt Phù cho mình và Lão Huynh, sau khi xác nhận bên mình không có vấn đề.
Hai người Thiện Ung mới cười cười đến gần, đón Chu Phàm vào.
Mưa thu kéo dài không dứt Thu vẫn đang tiếp tục.
Vị Lạc Thủy Hương Tuần Sát Sứ Chu Phàm này nhìn thì chỉ là một thiếu niên lang gặp mưa rất thảm hại.
Có điều dẫu sao cũng đến từ Lạc Thủy Hương Nghi Loan Ti, là thượng cấp của Hương Hỏa Lý Nghi Loan Ti, hai người Thiện Ung không dám bất kính, Thiện Ung lại đưa đấu lạp của mình cho Chu Phàm chắn mưa.
Nhưng tóc của Chu Phàm đã bị mưa làm ướt nhẹp, tác dụng đấu lạp có thể mang tới cũng không lớn, hắn cười khổ uyển chuyển cự tuyệt.
Dựa theo trình tự nhất quán trong thôn, hai người dẫn theo Chu Phàm đến dưới Vệ Cổ của doanh địa tuần tra.
Đứng dưới Vệ Cổ, Chu Phàm lại đột nhiên dừng chân, hai mắt hắn nghiêm lại nhìn Vệ Cổ.
Mưa bụi rơi xuống phòng, trên đất trống của doanh địa, mang theo hàn khí độc hữu của mưa thu.
Vào lúc thế này doanh địa đội tuần tra dường như chỉ còn lại Chu Phàm, chính đội trưởng, Thiện Ung, Phù Sư Hồ Diệu của Nguyên Thụ Thôn.
Chu Phàm nhìn Vệ Cổ vành vàng viền đen.
Hai người Thiện Ung, Hồ Diệu thấy Chu Phàm dừng chân, bọn họ cũng không thể không dừng lại.
- Đại nhân, đây là ngươi…
Thiện Ung nhẹ giọng hỏi.
- À, không có gì.
Chu Phàm cười lắc đầu,
- Chỉ là nhìn thấy Vệ Cổ, liền nhớ tới Vệ Cổ c thôn mình, nhất thời thất thần, mong đừng trách.
Ba người Chu Phàm rời khỏi Vệ Cổ, đi tới một gian phòng trống trong doanh địa tuần tra.