Đang đọc truyện
Quỷ Dị Tu Tiên Thế Giới (Dịch)
Chương 784: Chương 784: Nguyên Thụ Thô
- Chu huynh, ta đáp ứng ngươi.
Thanh âm của Lý Cửu Nguyệt vẫn khàn khàn giống như trước kia,
- Nếu thực sự có gì khó khăn, ta sẽ ngay lập tức nói với Chu huynh, có điều Chu huynh gặp chuyện, cũng phải thông qua Tiêu Tức Phù nói cho ta biết.
- Ta sẽ nghĩ cách giúp Chu huynh.
Lý Cửu Nguyệt từng cho Chu Phàm mấy đạo Tiêu Tức Phù, chính là lưu lại dùng để liên hệ, Tiêu Tức Phù đó có lẽ không thể trực tiếp liên hệ với hắn đã rời khỏi, nhưng sẽ rất nhanh sẽ có tin tức truyền cho hắn.
- Được.
Chu Phàm cũng cười đáp ứng,
- Nếu không có gì, chúng ta vào thôi.
- Lý huynh, vẫn còn việc chưa nói à?
Chu Phàm thấy Lý Cửu Nguyệt dường như vẫn đang nghĩ gì đó, hắn không nhịn được hỏi.
- Đúng vậy… Chu huynh, lần trước không phải ngươi nói với ta, ngươi từng đọc qua một quyển sách, nói có nơi người ở đó khi sắp ly biệt sẽ dùng phương pháp ‘hôn tạm biệt’ để cáo biệt….
Lý Cửu Nguyệt nhìn đèn lồng ở cửa, vẻ mặt của hắn bỗng nhiên trở nên có chút xấu hổ.
- Lý huynh, hành vi hôn tạm biệt này chỉ thích hợp cho tình lữ, đặc biệt không thích hợp với bằng hữu cùng giới.
Vẻ mặt Chu Phàm cứng đờ, gượng cười giải thích.
- Vậy thì tốt.
Lý Cửu Nguyệt thở dài,
- Ta còn sợ ngươi sẽ cố hôn ta, ta thực sự là không chấp nhận được.
Nói xong hắn nhanh như chớp chạy vào trong miếu.
Chu Phàm:
- …
Sáng sớm hôm sau, Chu Phàm dưới sự đưa tiễn của Lý Cửu Nguyệt, rời khỏi Hương Hỏa Thành.
Lý Cửu Nguyệt đứng ở ngoại ô Hương Hỏa Thành, nhìn Chu Phàm dẫn theo Lão Huynh biến mất trước mắt hắn, thở dài.
Lần này từ biệt, cũng không biết còn có thể có cơ hội gặp lại hay không.
- Thiếu chủ.
Vương Hải Đông lặng lẽ đứng phía sau Lý Cửu Nguyệt.
Đêm qua hắn đã tới Hương Hỏa Thành.
- Lão Vương, chúng ta cũng đi thôi.
Trên mặt Lý Cửu Nguyệt khôi phục vẻ bình tĩnh.
- Thiếu chủ, làm như vậy không cảm thấy đáng tiếc sao?
Vương Hải Đông hơi cúi đầu nói.
Hắn ở Lý Lương Thái biết chuyện Chu Phàm, cũng lờ mờ đoán được tâm tư của thiếu chủ.
Lão nhân như bọn họ từ nhỏ đã đi theo thiếu chủ, tất nhiên hi vọng thiếu chủ có thể tìm được hạnh phúc của mình, chứ không phải giống như chủ nhân…
- Ta và hắn là không thể, ngươi quên rồi à?
Trên mặt Lý Cửu Nguyệt lộ ra vẻ chua chát,
- Mạng của ta bất thư bất hùng (không cái không đực), bất âm bất dương, bất nam bất nữ, thậm chí ngay cả công công trong cung cũng không bằng.
Vương Hải Đông trầm mặc, trong mắt lộ ra vẻ bi thống.
- Trở về thôi, nếu còn không quay về, những huynh đệ nhiều đến không đếm được đó nói không chừng đều cho rằng ta chết rồi.
Lý Cửu Nguyệt khôi phục bình tĩnh nói.
…
Ba ngày.
Chu Phàm đi cả ba ngày ở hoang dã.
Cho dù chỉ đơn độc một mình dẫn theo Lão Huynh, nhưng tốc độ tiến tới của hắn cũng không tính là nhanh, bởi vì hắn vừa săn quái quyệt vừa đi.
Trong quá trình liệp sát quái quyệt, cảnh giới Hoán Huyết Sơ Đoạn của hắn cũng dần dần trở nên củng cố.
Đây là thu hoạch lớn nhất ba ngày qua, khiến hắn cảm thấy đáng tiếc là, không thu hoạch được quá nhiều sâu xám.
Một lần duy nhất gặp được đàn Bạch Du Quái Quyệt số lượng khổng lồ, nhưng hắn dưới cân nhắc, vẫn từ bỏ.
Bởi vì đàn Bạch Du Quái Quyệt rất khó giải quyết, nếu hơi vô ý chút, rất dễ đáp cả mạng của mình vào.
Buổi chiều, dưới nắng thu, hắn dt Lão Huynh đi trên xích đạo.
Vì cân nhắc tới an toàn, hắn rất ít rời xa xích đạo, bình thường liệp sát quái quyệt đều triển khai trong phạm vi chung quanh xích đạo.
Khi ở Hương Hỏa Thành, hắn đã cân nhắc tới điểm dừng chân tiếp theo, cho nên hắn không phải đi không mục đích.
Nơi hắn muốn tới là Liên Mu Lý, Thất Liên Đường của Liên Mu Lý có thứ hắn cần.
Đương nhiên đường xá còn rất dài, hiện tại hắn vẫn ở Hương Hỏa Lý, với tốc độ này, muốn tới Liên Mu Lý, ít nhất còn phải đi bảy ngày, về phần Thất Liên Đường nổi tiếng xa gần ở Lạc Thủy Hương, chắc vẫn phải đi thêm ba ngày.
Có điều nếu toàn lực đi đường, chắc ba bốn ngày là đủ rồi.
Nhưng hắn ra ngoài là để lịch luyện liệp sát quái quyệt, cho nên không quá sốt ruột, mà là dùng một loại tốc độ chậm rãi đi tới.
Thời tiết vô thường, khoảnh khắc trước còn là nắng thu chiếu cao, ngay sau đó đã là mây đen áp đỉnh, mưa phùn hơi lạnh từ trên cao rải xuống.
Đại địa cũng biến thành một mảng trắng xoá.
Chu Phàm than thầm một tiếng xui xẻo, hắn xuất hành một mình, hành lý có thể mang theo là có hạn, không mang ô, hắn chỉ có thể dẫn theo Lão Huynh chạy vào rừng cây bên trái, hái lá cây to như lá chuối xuống, che qua loa một chút.
Hắn vừa hái lá cây xuống, liền có một đạo thú ảnh mơ hồ từ bên trong xông ra.
Hắn nhướng mày, đao gỉ ra khỏi vỏ, một đạo đao quang xẹt qua trong không trung, chém con Hắc Du Quái Quyệt dám công kích hắn thành hai nửa, Viêm Dương Khí từ trên đao gỉ lan ra đốt cháy thân thể của con quái quyệt này.
Có mùi hôi gay mũi từ trong màn mưa truyền tới.